12B1 CHUYÊN TOÁN 1989-1992

Chào mừng bạn đến thăm ngôi nhà của chúng tôi - Lớp 12B1 Chuyên Toán (1989-1992) - Đại học Vinh.

Nếu bạn là thành viên thì tại sao bạn không đăng nhập đi nhỉ? Chúng tôi luôn vui mừng khi đón bạn trở về ngôi nhà này. Đừng nên ẩn dật hoặc bỏ đi bạn nhé.

Nếu bạn là khách xin bạn cứ tự nhiên như ở nhà. Tuy nhiên, đây là diễn đàn của lớp nên bạn không thể đăng ký thành viên được. Chúc bạn có những giây phút thư giãn tuyệt vời với chúng tôi Smile
12B1 CHUYÊN TOÁN 1989-1992

KẾT NỐI BẠN BÈ - HƯỚNG VỀ QUÊ HƯƠNG

chao mung ban den dien dan chuyen toan vinh

CẢM NHẬN KYOTO

Share

Re: CẢM NHẬN KYOTO

Bài gửi by Gió Lào on 17/11/2011, 07:50

Mùa thu đỏ...











avatar
Gió Lào

Tổng điểm : 986
Tổng điểm : 0

Re: CẢM NHẬN KYOTO

Bài gửi by Gió Lào on 17/11/2011, 07:52

Và mùa thu vàng trong tranh Levitan...













"Bao nhiêu năm rồi còn mãi ra đi, đi đâu loanh quanh cho đời mỏi mệt..."
avatar
NguyenNhatAn
Admin

Tổng điểm : 198
Tổng điểm : 5

Re: CẢM NHẬN KYOTO

Bài gửi by NguyenNhatAn on 17/11/2011, 09:26

Đẹp đấy Hòa ạ, đề nghị Tính gửi ảnh mùa thu nước Nga lên cho mọi người cùng chiêm ngưỡng

nguyentrongtinh75

Tổng điểm : 342
Tổng điểm : 3

Re: CẢM NHẬN KYOTO

Bài gửi by nguyentrongtinh75 on 18/11/2011, 02:33

Đồng ý với ý kiến Nhật An. Mùa thu nước Nga thì chắc Nhật An cảm nhận được nhiều rồi. Nói chung là vắng vẻ đến đượm buồn. Có lẽ bên này dân cư thưa thớt. Chỗ tao ở còn là thành phố công nghiệp còn đông đúc đấy. Xin lỗi cả nhà tính tui không thích chụp ảnh lắm đặc biệt là chụp về bản thân. Có 1 lần định gửi 1 số ảnh lên diễn đàn để tâm sự cùng anh em nhưg loay chưa rõ. Hôm nào cuối tuần tranh thủ tập hợp lại rồi sẽ gửi đến anh em
avatar
Gió Lào

Tổng điểm : 986
Tổng điểm : 0

Re: CẢM NHẬN KYOTO

Bài gửi by Gió Lào on 1/12/2011, 22:33

Day la Benh vien Truong Y Kyoto. Benh vien nay rat la hanh trang. Noi day dieu tri cho khoang 20% benh nhan o Nhat Ban.








"Bao nhiêu năm rồi còn mãi ra đi, đi đâu loanh quanh cho đời mỏi mệt..."
avatar
Gió Lào

Tổng điểm : 986
Tổng điểm : 0

Re: CẢM NHẬN KYOTO

Bài gửi by Gió Lào on 1/12/2011, 22:39

Ngam canh la do vao buoi toi o mot ngoi chua tren dinh nui. Tu day co the nhin thay thanh pho Kyoto ve dem lung linh, huyen ao. Buoi toi cuoi mua thu rat nhieu nguoi Nhat len day de ngam nhung chiec la do cuoi cung, truoc khi no rung het de don mot mua dong voi tuyet trang bao phu.























"Bao nhiêu năm rồi còn mãi ra đi, đi đâu loanh quanh cho đời mỏi mệt..."
avatar
Gió Lào

Tổng điểm : 986
Tổng điểm : 0

Re: CẢM NHẬN KYOTO

Bài gửi by Gió Lào on 13/12/2011, 16:53

Chưa bao giờ mình trải nghiệm cái rét đến gần 0 độ như những ngày này. Kyoto bây giờ nhiệt độ đang xuống dần. Khoảng 2 tuần nay nhiệt độ luôn luôn ở mức từ 3-7 độ. Dự kiến cuối tuần này sẽ khoảng 1 độ C. Ra ngoài đường cảm giác như bị đông cứng tay chân. Hôm nọ đạp xe nóng qua cởi mũ ra cho thoáng, khoảng 10 phút sau sờ vào tai không còn cảm giác gì nữa. Nghe bảo sắp có tuyết rơi cũng thấy háo hức vì chưa bao giờ thấy tuyết cả, nhưng mà cứ lạnh như thế này cũng sợ lắm. Hi vọng sẽ được ngắm tuyết chỉ trong vòng một tuần để biết cái hương vị của nó là được rồi.
Nhớ nhà, nhớ con gái chưa bao giờ găp mặt. Đêm nằm lạnh không ngủ được lại còn nhớ nhà nữa chứ. Không biết đến bao giờ mới hết cảnh chia xa này đây!



"Bao nhiêu năm rồi còn mãi ra đi, đi đâu loanh quanh cho đời mỏi mệt..."
avatar
NIEN CS

Tổng điểm : 207
Tổng điểm : 0

Re: CẢM NHẬN KYOTO

Bài gửi by NIEN CS on 13/12/2011, 22:28

Mình đã ngắm nhiều ảnh về KYOTO mùa thu. Đúng là đẹp thật. Nhưng mình ấn tượng nhất là Hòa nhận xét:"Ngã ba sông Kamo rất đẹp". Hoá ra ngã ba sông ở đâu cũng đẹp như nhau nhỉ?!?



Một người có thể rời quê hương nhưng quê hương không thể rời khỏi một con người!
avatar
Gió Lào

Tổng điểm : 986
Tổng điểm : 0

Re: CẢM NHẬN KYOTO

Bài gửi by Gió Lào on 15/12/2011, 15:42

Đúng như Niên nói, mùa thu Kyoto quá đẹp. Đẹp đến nỗi mà người đi đâu cũng ước gì gặp một "con nai vàng ngơ ngác" cả. Nói thế không hề ngoa tý nào khi mà cả không gian vàng rực như thế này:













Hình như vừa gặp một con nai vàng ngơ ngác...




"Bao nhiêu năm rồi còn mãi ra đi, đi đâu loanh quanh cho đời mỏi mệt..."
avatar
Gió Lào

Tổng điểm : 986
Tổng điểm : 0

Re: CẢM NHẬN KYOTO

Bài gửi by Gió Lào on 15/12/2011, 15:45

Ai mà chẳng thích làm việc tại một cơ quan xung quanh đẹp như thế này. Hai bức ảnh này chụp bằng Canon X5, đứng phía bên này sông Kamo chụp sang bên kia. Hình như đó là một bệnh viện gì đó thì phải. Mình không nhớ tên vì khó đọc quá.







"Bao nhiêu năm rồi còn mãi ra đi, đi đâu loanh quanh cho đời mỏi mệt..."
avatar
Gió Lào

Tổng điểm : 986
Tổng điểm : 0

Re: CẢM NHẬN KYOTO

Bài gửi by Gió Lào on 15/12/2011, 15:46

Thỉnh thoảng cũng "tự sướng" một tý:




"Bao nhiêu năm rồi còn mãi ra đi, đi đâu loanh quanh cho đời mỏi mệt..."
avatar
Gió Lào

Tổng điểm : 986
Tổng điểm : 0

Re: CẢM NHẬN KYOTO

Bài gửi by Gió Lào on 15/12/2011, 15:48

Giây phút relax hiếm hoi cùng anh em người Việt. Mình vẫn chưa bỏ được thói quen VUỐT và SỜ... iPhone!!!




"Bao nhiêu năm rồi còn mãi ra đi, đi đâu loanh quanh cho đời mỏi mệt..."
avatar
Gió Lào

Tổng điểm : 986
Tổng điểm : 0

Re: CẢM NHẬN KYOTO

Bài gửi by Gió Lào on 15/12/2011, 15:50

Thuyền ai đậu bến sông trăng đó
Có chở trăng về kịp tối nay?




"Bao nhiêu năm rồi còn mãi ra đi, đi đâu loanh quanh cho đời mỏi mệt..."
avatar
Gió Lào

Tổng điểm : 986
Tổng điểm : 0

Re: CẢM NHẬN KYOTO

Bài gửi by Gió Lào on 20/12/2011, 07:54

Mượn một bài viết trên Facebook để cho ACE đọc và cảm nhận về xã hội Nhật Bản dưới con mắt của một người nước ngoài, đó là nhân vật Mẹ Ổi.

"Xã hội Nhật bản đã xây dựng được một hệ thống phân phối của cải một cách khá đồng đều, mà người ta vẫn lao động nghiêm túc, lao động hết mình. Có lẽ không nước nào trên thế giới này có tỷ lệ dân số middle class lớn như ở Nhật. Phải khoảng 80-90% dân số Nhật có mức sống trung lưu. Nghĩa là hầu hết mọi người trong xã hội có mức sống như nhau, có chăng chỉ là một sự chênh lệch rất thấp, không có quá nhiều người rất giàu hay quá nhiều người rất nghèo. Hầu hết mọi người dù ở nông thôn hay thành thị cũng đều ăn uống như nhau, cho con đi học ở những trường học có cơ sở vật chất như nhau, dịch vụ y tế, bệnh viện...về cơ bản như nhau. Cái cột điện ở Tokyo thế nào thì cái cột điện ở một nơi nhà quê hẻo lánh nhất cũng như thế. Không có chuyện cột điện ở Tokyo bằng bê tông sắt thép, còn ở nhà quê làm bằng cột tre... Hihi ...Mọi thứ đều đã được chuẩn hoá, cứ thế mà theo. Ở Nhật dù làm nghề gì, thì thu nhập cũng thường ở một mức nhất định tương đương nhau. Mới đầu mẹ Ổi cảm thấy rất sáo rỗng khi nghe người Nhật nói: tôi muốn làm tiếp viên hàng không vì muốn mang văn hoá Nhật bản đi ra thế giới, vì muốn cống hiến cho khách hàng những phút giây thư giãn trên chặng bay dài. Tôi muốn làm y tá để xoa dịu nỗi đau đớn của người bệnh. Tôi muốn làm cảnh sát để góp phần giữ gìn xã hội trật tự, yên bình .... Nhưng giờ mới hiểu họ nói thật lòng. Đơn giản vì dù làm nghề nào ở thành phần kinh tế nào, người đi làm nhà nước, hay làm công ty, hay nông dân làm ruộng, về cơ bản thu nhập cũng tương đương nhau, nên người ta chọn nghề theo sở thích. Không có chuyện lương cao vượt bậc, làm nghề nọ, công ty nọ lương gấp 10 lần nghề kia, công ty kia. Ai thấy mình thích hợp với việc gì thì làm việc ấy. Cũng chính nhờ thế người ta có tình yêu với công việc hơn, làm việc hết mình hơn. Và ở Nhật người ta cũng đánh giá theo việc chăm chỉ cần cù nhiều hơn là năng lực. Đúng là làm theo năng lực, hưởng theo lao động. Không phải ai sinh ra cũng giỏi giang, nhưng dù là ai, dù làm việc gì cao sang hay thấp hèn, miễn anh chăm chỉ lao động, anh sẽ có thu nhập và cuộc sống tốt như của mọi người.

Tất nhiên vẫn có những người giàu, rất giàu (thường những nghề có thu nhập đặc biệt như giới nghệ sĩ, hoặc doanh nhân lớn) còn phải nói là người nghèo thì rất hiếm gặp. Ít đến mức mỗi khi nhìn thấy một người nghèo ở đây mẹ Ổi đều cảm thấy thương vô cùng. Mà nghĩ kỹ ra thì những người trông khổ sở hơn như thế nhiều mình vẫn gặp đầy rẫy trước đây mà sao không thấy thương bằng. Trong khi những người này chỉ là trông mặt họ đen đúa gió sương hơn, quần áo trên người cũ kỹ một tý mà mình thấy mủi lòng. Chắc vì ai ai ở đây cũng trắng trẻo, bóng bẩy cả mà.

1 người bạn VN thắc mắc, sao ở Nhật mình gặp nhiều người khuyết tật thế nhỉ. Bố mẹ Ổi lý giải thế này, và người bạn đó đã gật gù công nhận đúng: Vì người khuyết tật ở đây không bị lãng quên, người ta vẫn có mặt trên mọi nẻo đường của cuộc sống. Tivi có chương trình thời sự nói bằng tay cho người điếc. Chương trình trẻ em hàng sáng có phần dành riêng cho trẻ kém phát triển. Vỉa hè luôn có vạch cho người mù, hiếm có toà nhà nào, dù to dù nhỏ, lại không có lối cho người đi xe lăn...Vậy là họ ra đường nhiều, họ tham gia các hoạt động xã hội nhiều thì mình thấy nhiều thôi.
 
Hệ thống hành chính của Nhật rất gọn gàng, hiệu quả. Họ không quản lý người dân bằng sổ hộ khẩu, mà theo nơi sinh sống, làm việc của người dân đó, nhưng cực kỳ chặt chẽ. Đến đâu sống chỉ cần ra wardoffice đăng ký hộ tịch ở đó. Thủ tục cũng vô cùng đơn giản và nhanh chóng. Khai 1 form, trình hộ chiếu, chờ khoảng 20 phút là xong, không dấu má chứng nhận lên xuống gì cả. Thế là mọi quyền lợi trách nhiệm của mình sau đó sẽ automatic được người ta quản lý. Ví dụ trợ cấp y tế, trợ cấp nuôi con ... nếu mình không biết, thì họ cũng sẽ gửi thư đến tận nhà nhắc nhở, không phải kiểu con khóc mẹ mới cho bú. Thậm chí, khi mình đến làm thủ tục nhận trợ cấp, họ rất vui cứ như thêm được một khách hàng bán được cái gì chứ không phải là chi tiền cho mình vậy, rồi đưa thêm một đống tờ rơi để mình tìm hiểu thêm các quyền lợi khác, nhắc nhở mình đủ thứ. Nói đến thái độ tiếp dân thì ôi, đúng là dùng từ "đầy tớ của dân" cũng không hề có gì quá đáng. Vô cùng mẫn cán, nhiệt tình. Phục vụ từ 9 giờ sáng đến 5 giờ chiều, không nghỉ trưa. (buổi trưa họ cắt đặt thay nhau làm và ăn trưa vội vàng). Hỏi han cái gì cũng được trả lời tận tình, hỏi bao nhiêu cũng thế, không bao giờ cáu gắt. Mẹ Ổi nhớ lần về VN đi làm chứng minh thư, trời nắng như đổ lửa, đến nơi thấy cái cổng im ỉm. Nhìn cái biển ở ngoài giờ tiếp dân: sáng đến 11 giờ, chiều 2:00 đến 4:00. (trời ơi, nghỉ trưa gì mà những 3 tiếng). Mà lúc mẹ Ổi đến mới có hơn 3 giờ chứ đã đến 4 giờ đâu. Thế là không nộp được. Trước đó còn bao nhiêu công chạy xin dấu đủ loại giấy tờ cũng thành công toi. Cuối cùng cái CMT của mẹ Ổi bây giờ vẫn nằm trong "danh sách những việc phải làm lần về VN sau". Không phải là nói xấu VN, mà thấy sốt ruột cho nước nhà. Vì trong khi ở Nhật công chức chỉ có 950 nghìn/110 triệu dân, còn ở VN là 11,1 triệu công chức/hơn 80 triệu dân (nhiều gấp hơn 10 lần), còn chất lượng dịch vụ hành chính lại ngược nhau đến thế?

Các dịch vụ cộng đồng khác ở Nhật cũng rất là dễ chịu.... Thẻ bảo hiểm áp dụng cho mọi bệnh viện, công và tư, ở bất cứ đâu trên cả nước Nhật. Chất lượng các bệnh viện, phòng khám tư ở nông thôn cũng tốt chả kém, nên người ta không phải đổ xô lên tuyến trên. Ở bệnh viện thì ai đến trước khám trước, ai đến sau khám sau theo số, cứ thế mà chờ. Vì công bằng nên có phải chờ lâu cũng không thấy khó chịu. Y tá thì tận tuỵ dịu dàng đến cảm động. Vừa tiêm vừa luôn mồm xin lỗi, an ủi. Bác sĩ cũng nhẹ nhàng. Trộm vía nếu phải nằm viện thì cũng chỉ khổ vì bệnh chứ bệnh viện bao giờ cũng có điều hoà trung tâm quanh năm 27-28 độ, bước chân qua cửa bệnh viện là chả biết ngoài kia nắng đổ lửa hay tuyết đang rơi nữa. Giường được thay ga thường xuyên, mỗi người đều có tivi, tủ lạnh, và nút bấm gọi y tá ở đầu giường. Gọi bao nhiêu cũng không lo y tá bực mình bao giờ. Cấp cứu thì nếu gọi phải chuẩn bị xong xuôi rồi hãy gọi, kẻo mình vừa dập điện thoại đã thấy ò e ò e rồi. Hihi...khổ nỗi cái này mẹ Ổi phải kinh qua rồi mà. Thống kê trên toàn nước Nhật là trung bình xe cấp cứu sẽ đến bệnh viện trong khoảng 6 phút kể từ lúc được gọi. Choáng không? Phòng khám nhi thì trang trí cho cái gì cũng rất dễ thương, bác sĩ ngọt ngào với trẻ, luôn chuẩn bị sẵn đồ chơi để dỗ trẻ. Trẻ em dưới tuổi đi học miễn phí hoàn toàn cả tiền khám lẫn tiền thuốc, dù khám ở bất cứ đâu. Khám định kỳ miễn phí 6 tháng/lần nếu dưới 2 tuổi, và 1 năm/lần từ 2 tuổi trở lên. Còn Nhà trẻ thì cô giáo nào cũng nhẹ nhàng như cánh hoa, miệng cười mắt cũng cười ... trẻ con đi học đứa nào cũng cảm nhận được tình yêu của cô dành cho mình, và đứa nào cũng rất yêu cô giáo chứ không sợ cô bao giờ.
 
Nói về an ninh ở Nhật. Chỉ có phạm tội lớn chứ không có ăn cắp vặt, cướp giật dọc đường, đánh nhau, ẩu đả cũng không thấy bao giờ, chứ đừng nói đến đánh bom với súng đạn. Nhìn vào thời sự ở Nhật cũng đủ biết là tội phạm ít, vì cả những vụ vớ vẩn như có cái ôtô ở đâu đâm vào cái cột điện ko có người chết chẳng hạn, cũng đưa lên tivi. Những vụ mà như thế mà ở nước khác thì đăng bao nhiêu cho xuể. Tội giết người thường vì những lý do tinh thần hơn là vì tiền, nên có thể là những cách giết người cực kỳ quái gở, ... còn vì tiền thường là phá máy ATM, cướp ngân hàng. Mà rất buồn cười là thủ phạm thường không phải là dân ăn cắp chuyên nghiệp, nên hành sự cực kỳ stupid và toàn bị tóm tại trận...Haha. Còn người dân trong cuộc sống hàng ngày thì nhìn chung không phải lo nghĩ gì, rất yên bình. Nhà của Nhật bao giờ cũng có một mặt hướng ra lan can, sân vườn là cửa kính rất to để hứng ánh sáng, kính sát xuống tận sàn nhà, mà không có chấn song. Mở cửa kính này ra là bước toẹt ra vườn/hành lang luôn. Hàng rào cũng thấp, chủ yếu để ngăn đất và cho đẹp chứ không phải để tránh trộm. Mẹ Ổi nhiều lúc nghĩ, mình mà là dân đạo chích, chắc mình sẽ mơ một nơi thế này để tha hồ hành nghề. Hihi... Ra đường, trên tàu điện, xe búyt, các phương tiện công cộng, thì cứ việc ngủ thoải mái ... Mà đừng nói đến ăn cắp, có khi để phơi ra đấy cũng không bị lấy. Vào nhà hàng túi để ở ghế rồi đi toilet vô tư. Nhiều khi mẹ Ổi đi siêu thị, chọn thực phẩm xong vứt xe hàng ở một góc, mải mê ngắm nghía quần áo chán chê mới tìm đến cái xe hàng để thanh toán thì mới giật mình vì thấy cái túi của mình vẫn vứt trong xe từ bao giờ. Mẹ Ổi với cái tính đãng trí đã không ít lần quên đồ, nhưng chưa bao giờ bị mất cái gì cả. Ấn tượng nhất là lần ngồi chờ ở bến xe buýt, mẹ Ổi để quên cái túi của mình trên ghế chờ. Khi phát hiện ra và quay trở lại tới nơi thì đã cả mấy tiếng sau, chiếc túi vẫn nằm ở đó, màu đỏ rất nổi bật, mà ở một bến chờ xe buýt trước cổng bệnh viện, biết bao người qua lại. Mọi thứ trong túi vẫn còn nguyên, ví tiền, giấy tờ tuỳ thân. Ôi ôi, thật là không tưởng tượng nổi. Đúng là họ đầy đủ về vật chất thì người ta sẽ sống tốt hơn, không nhòm ngó đến của cải của người khác. Nhưng mẹ Ổi cho rằng đó mới là điều kiện cần thôi. Vì thực ra người Nhật cũng rất tiết kiệm. Người ta thậm chí chờ xếp hàng cả mấy chục phút dài dằng dặc chỉ để mua xăng rẻ được vài trăm Yên. Chứ 10,000 Yên (số tiền tối thiểu thường có trong ví các bà nội trợ), thì cũng là khá to với họ. Vậy mà vẫn không bị lấy thì là vì sao. Vì họ có cả điều kiện đủ là nếp sống đẹp, lương tâm thiện ... Ở Nhật đúng là như vậy, "Lễ" là cái đã ngấm vào máu của mỗi người dân. Họ cư xử với nhau không chỉ theo luật, mà còn theo lệ, theo lễ: Không ở đâu mẹ Ổi thấy người ta nói cảm ơn và xin lỗi nhiều như trong tiếng Nhật. Từ cảm ơn và xin lỗi ở trên đầu môi. Đi đường nhỡ va chạm vào nhau thì cả hai bên đều cúi đầu xin lỗi, bất kể ai sai ai đúng. Ổi thường hay nói chuyện với các bà già gặp ở đường. Bao giờ kết thúc câu chuyện cũng là lời cảm ơn của bà cụ, dù già như vậy. Cảm ơn vì đã giành thời gian cho bà được có những phút giây với đứa trẻ đáng yêu như Ổi. Ở trường dạy lái xe, người ta không chỉ dạy luật, mà văn hoá lái xe cũng rất được chú trọng. Chả thế mà ra đường nhiều khi cứ nhường nhau mãi, rồi mẹ Ổi (dù sao vẫn là người VN), thường là người đi trước. Hihi... Người ta rất nhường nhịn nhau. Khi 2 người cùng đến xếp hàng một lúc thì thường lịch sự cúi đầu nhường nhau đứng trước, chứ không có cảnh ai nấy cố gắng nhanh chân để được đứng trước. Người Nhật rất có ý thức giữ gìn kỷ luật chung. Ví dụ đi thang cuốn có luật bất thành văn là ai đứng trên thang để nó tự cuốn đi thì đứng dẹp về bên trái, để một lối bên phải cho những người vội vàng, muốn đi nhanh thì chạy trên thang nữa. Thế là ai nấy đều tuân thủ, chả thấy ai đứng yên mà đứng bên phải cả. Họ có ý thức trách nhiệm với xã hội từ những việc nhỏ như việc đổ rác chẳng hạn. Người ta phân loại rác rất kỹ, để dễ tái chế. Chia cơ bản nhất là rác cháy được và không cháy được. Nhưng trong rác cháy được, thì nhựa, giấy báo, giấy bìa, vỏ hộp sữa tươi,.....rác không cháy được thì hộp sắt, hộp nhôm, thuỷ tinh, đồ độc hại (pin...). Mẹ Ổi thì lười, chỉ phân loại sơ sơ, ví dụ vỏ hộp sữa hay juice bằng giấy, uống hết bóp cho nhỏ lại rồi vứt vào rác cháy được, nhưng mẹ để ý thấy các bà hàng xóm, các bà ấy mở cái vỏ cho phẳng ra, rửa sạch, phơi khô, xếp cả đống vào nhau, các khay đựng thịt cá cũng vậy, loại nào vào loại ấy khay trắng vào khay trắng, đen vào đen, nhựa trong vào với nhựa trong, rồi mới vứt. Hộp bằng kim loại có nắp bằng nhựa thì vứt riêng nắp, riêng hộp (tất nhiên hộp đã được cọ rửa sạch)... họ có được cái gì ở đó đâu, chỉ là vì tuân thủ qui định chung thôi. Mà rác nào được đổ ngày nào thì đúng ngày đó mới mang đổ, không thì cứ giữ ở nhà mình. Hôi thối cũng phải chịu chứ không mang ra bãi rác vứt trước ngày qui định.

Ở Nhật là thế, cái gì cũng có qui định, và ai cũng tuân thủ, nên mọi thứ đều rất qui củ. Nói thêm về sự văn minh trong văn hoá ứng xử: Người Nhật không nói to ở chỗ đông người. Không ăn ngoài đường. Đứng ngồi đi lại ý tứ. Nói năng với nhau lễ phép lịch sự, thái độ nhã nhặn. Hiếm khi cáu kỉnh. Chưa bao giờ mẹ Ổi thấy người ta cãi nhau, ... hình như họ không bao giờ cãi nhau thì phải. ??? Tất nhiên là người phải có yêu có ghét chứ nhỉ?, nhưng thậm chí cả trên phim truyền hình của Nhật cũng không thấy cảnh các mẹ tốc váy lên chửi nhau......bao giờ. Nói chung, người Nhật rất lành tính, sống thiện. Văn hoá ứng xử của họ nếu chưa quen thì sẽ thấy cứng nhắc, có phần khuôn sáo, không thật lòng. Nhưng quen rồi thì sẽ thấy thật là dễ chịu".



"Bao nhiêu năm rồi còn mãi ra đi, đi đâu loanh quanh cho đời mỏi mệt..."
avatar
Gió Lào

Tổng điểm : 986
Tổng điểm : 0

Re: CẢM NHẬN KYOTO

Bài gửi by Gió Lào on 20/2/2012, 14:55

Thế là sau hơn một tháng tạm xa Kyoto để trở về nhà, mình lại quay trở lại Nhật Bản để tiếp tục con đường học thuật đầy gian nan và thử thách. Khác với lần trước, lần này không còn bỡ ngỡ và lo lắng nhưng tâm trạng thì thật là buồn. Mình biết có rất nhiều người cũng buồn như mình...

Trước khi đi mấy hôm, mình đã cảm nhận thấy có cái gì đó không sao tả được. Buồn. Bâng khuâng. Chán nản... Đúng là phải xa quê hương mới thấy được nỗi lòng của mình với quê hương.

Hôm mình sang Kyoto, trên đường từ sân bay về nhà đã được chiêm ngưỡng vẻ đẹp của tuyết. Tuyết rơi ngập đường, trắng xoá cả đường phố, mái nhà, cành cây... Mọi người bảo hôm đó là hôm tuyết rơi nhiều nhất mùa đông này. Sẽ có dịp chia sẻ hình ảnh tuyết cho anh em chiêm ngưỡng sau.

Hôm qua Quý nhắn tin bảo HN lạnh 10 độ C mà vẫn đi đánh tennis về. Tinh thần thể thao cao quá. Mình nhắn tin trả lời Quý rằng hôm mình sang lạnh 0 độ C, tuyết rơi nhiều nhất năm mà mình cũng chỉ ăn tạm mấy miếng bánh và ngủ tạm 1h để sau đó đi tham dự giải Bi-a của anh em Sinh viên - Thanh niên Kyoto và đã giành được Giải nhất một chai Úytky. Ngày hôm qua lạnh -2 độ C mà anh em Kyoto vẫn chiến đấu bóng đá đến tận 6h tối. Không biết tinh thần thể thao ở bên này có cao bằng anh em ở HN không hả Quý ơi? hehe

Hôm nay là ngày đâu tiên đến trường. Sau khi chào hỏi mọi người và gặp gỡ giáo sư đáng kính mình lại bắt đầu với những kiến thức mới. Không còn cách nào khác, phải chiến đấu thôi.

Cảm ơn những tình cảm của các bạn và đặc biệt từ một người bạn đã dành cho mình.



"Bao nhiêu năm rồi còn mãi ra đi, đi đâu loanh quanh cho đời mỏi mệt..."
avatar
haopt
Admin

Tổng điểm : 2506
Tổng điểm : 6

Re: CẢM NHẬN KYOTO

Bài gửi by haopt on 21/2/2012, 07:17

Ngạc nhiên ghê, thế mới gọi là tinh thần thể thao chứ. Ae HN thua xa. Chúc mừng Hoà được giải nhất môn bi-a. Hôm nào về VN so tài tý nhỉ, môn này mình chơi cũng tạm được.
Chắc là Hoà sẽ nhận được nhiều tình cảm từ mọi người, nhất là bạn bè. Đó chính là những tài sản vô giá mà ko phải ai cũng có được. Hy vọng đó sẽ là động lực để Hoà vượt qua giai đoạn khó khăn này.
Chúc Hoà thành công, vinh quy bái tổ khi kết thúc chương trình học để trở về quê hương cùng gia đình, người thân, bạn bè.
Biết đâu có thể có cơ hội gặp nhau ở Kyoto. Rất mong có nhiều hơn cảm nhận của Hoà về nơi này.



ĐẤT KHÁCH MUÔN TRÙNG SAO NHỎ HẸP
QUÊ NHÀ MỘT GÓC NHỚ MÊNH MÔNG
avatar
Dungboi

Tổng điểm : 211
Tổng điểm : 3

Re: CẢM NHẬN KYOTO

Bài gửi by Dungboi on 21/2/2012, 11:31

Tinh thần thể thao của BS Hoa súng cũng được đấy chứ, tuy nhiên so với mấy anh em hội tennis ở Hà Nội thì có lẽ cũng chưa bằng được, bởi vì:
- Chơi thể thao ở nhiệt độ ngoài trời 10 độ là dũng cảm rồi, phải thoát khỏi nhà, cởi bỏ quần áo ấm, ...xong rồi còn phải tắm nữa. Vụ này tui ngán nhất đấy. Ở Nhật bs chơi thể thao trong nhà thôi nên đâu có rét, trước tui vẫn chơi bi a, bóng bàn và bơi hoài trong khu thể thao KTX vẫn cảm thấy bình thường thôi mà.
- BS Hoa súng sang đấy buồn nên lấy thể thao giải sầu thôi, anh em ở nhà sum họp bên vợ con, bạn bè nên chắc cũng không buồn lắm đâu (trừ một số anh em không thích ở nhà gần vợ nhé, hehe)
Thôi, nhưng dù sao thì cũng chúc mừng bs Hoa súng đã đoạt được giải nhất trong giải Bi a không chuyên này, phần thưởng là 1 chai rượu cũng được đấy chứ. haha
Chúc cả nhà vui vẻ.

nguyentrongtinh75

Tổng điểm : 342
Tổng điểm : 3

Re: CẢM NHẬN KYOTO

Bài gửi by nguyentrongtinh75 on 22/2/2012, 17:11

Bài viết của mẹ ối rất đa dạng. Nếu không có thời gian đọc cứ nhớ đến cảnh cứu trợ sau trận động đát kinh hoàng mới thấy người Nhật phi thường ít nhất là về mặt mặt hóa nơi công cộng. O mình chác gọi bằng cụ. Chả hiểu thế nào lại liên tưởng đến cách đây mấy năm nhân ngày lễ thành lập mối quan hệ Việt - Nhật, phía bạn đã mang loài hoa quý là đặc trưng văn hóa của xứ anh đào đến thủ đô văn hiến nghìn năm.Thế mà xâu xé, tranh nhau bẻ cành, cướp hoa. Thật là...không biêt dùng từ gì cho thích hợp. Đó là phản ănh văn hóa nơi công cộng đấy
avatar
Gió Lào

Tổng điểm : 986
Tổng điểm : 0

Re: CẢM NHẬN KYOTO

Bài gửi by Gió Lào on 1/3/2012, 17:10

Lâu lắm rồi không có thời gian đi đâu chơi nên cũng chưa có gì để post lên cho anh em chiêm ngưỡng cả. Hôm nay dạo xuống quanh trường thấy hoa anh đào đã chúm chím đầy nụ rồi. Chắc là sắp tới được ngắm hoa anh đào rồi. Lúc đó mọi người tha hồ mà ngắm ảnh nhé.
Không biết Hà Nội mùa này có vắng những cơn mưa không nhỉ?



"Bao nhiêu năm rồi còn mãi ra đi, đi đâu loanh quanh cho đời mỏi mệt..."
avatar
khoi12B1

Tổng điểm : 28
Tổng điểm : 0

Re: CẢM NHẬN KYOTO

Bài gửi by khoi12B1 on 3/4/2012, 22:10

Hi Hòa,
Chúc mừng cậu nhé, học bao lâu nữa thì hoàn thành khóa học.
Hy vọng sau này cậu sẽ có nhiều cái mới để thay đổi ở VN!
T.Khoi
avatar
Gió Lào

Tổng điểm : 986
Tổng điểm : 0

Re: CẢM NHẬN KYOTO

Bài gửi by Gió Lào on 6/5/2012, 17:29




"Bao nhiêu năm rồi còn mãi ra đi, đi đâu loanh quanh cho đời mỏi mệt..."
avatar
Gió Lào

Tổng điểm : 986
Tổng điểm : 0

Re: CẢM NHẬN KYOTO

Bài gửi by Gió Lào on 15/6/2012, 18:17

Nhớ nhà


Gậm một khối u sầu trong phòng thí nghiệm
Ta ngồi chờ mong ngày tháng dần qua
Nhìn lũ bạn mình vào ngẩn ra ngơ
Mắt sâu hoắm, miệng cười sao gượng gạo?
Sáng mở mắt thấy dòng đời chao đảo.
Trưa bàng hoàng, run rẩy đói nao nao.
Chịu sao nổi những đêm dài cô quạnh
Ôm đàn ca mấy khúc nhạc tầm phào…

Ta đang sống trong tình thương nỗi nhớ
Thuở tung hoành bia bọt khắp muôn nơi
Nhớ chiều tà miệt mài chơi đá bóng
Với tiếng hét vào, giọng cười như pháo
Khi ta bước mặt ta luôn vênh váo
Ta đến đâu, em út cũng cúi chào
Lượn dáng cào cào như sóng cuộn dâng trào.
Ta liếc mắt, mấy nàng như chao đảo.
Nhưng ta biết chiều cao ta hơi ảo
Khiến bao phen người khác phải cúi nhìn.
Ta biết mình tiền bạc chẳng lình xình
Nên trà đá, nhân trần ta đâu tiếc...

Nào ngờ đâu một lần xem phim rạp
Ta say tình ngồi ngắm mấy geisha
Muốn đến thăm em xứ sở anh đào
Dẫu có chết cũng muôn phần oanh liệt.
Bởi ta chán cảnh bình minh thức dậy
Tiếng còi xe inh ỏi cả phố phường
Chán cảnh chung nhà, đi mượn xe hơi,...
Nên ta quyết phải một phen thay đổi
Để ta thấy cuộc đời thêm sôi nổi
- Than ôi! Thời oanh liệt ta chào mi.

Nay ta ôm bao áp lực muôn phần
Với cảnh miệng cười mà lòng người tê dại
Chán những cái không bao giờ thay đổi
Report, zemi, hội thảo, viết bài
Vây quanh ta như những kẻ bất tài
Chúng quần quật ép dồn ta chết ngạt.

Nhưng ta gắng lạc quan đời phiêu bạt
Vẫn mỉm cười khi nghe một bài thơ
Khẽ ngân nga theo tiếng nhạc tơ lòng
Để ta trút bao muộn phiền cuộc sống
Ta vẫn bước giữa cuộc đời rộng lớn
Giữa chốn ngàn năm thanh lịch, văn minh
Nơi thênh thang cho ý tưởng vẫy vùng
Nơi ta có chỉ một chiều để bước…

Dẫu vẫn biết những tháng ngày gian khổ
Ta đương theo giấc mộng ngàn to lớn
Để thoả mãn chí tang bồng một thuở.
- Hỡi quê nhà yêu dấu của ta ơi!!!


Viết trong khi ngồi chờ thí nghiệm...
Kyoto University, 2012.



"Bao nhiêu năm rồi còn mãi ra đi, đi đâu loanh quanh cho đời mỏi mệt..."
avatar
haopt
Admin

Tổng điểm : 2506
Tổng điểm : 6

Re: CẢM NHẬN KYOTO

Bài gửi by haopt on 17/6/2012, 11:14

Những phút giây trải lòng sâu lắng. Khâm phục thật đấy, cố gắng nhé tươi lai tươi sáng đang đón chờ phía trước. Chúc thành công, yên tâm nhé có nhiều người đang rất ủng hộ và dõi theo những bước tiến của mày, trong đó có tao (văn khô quá nhỉ!!!)



ĐẤT KHÁCH MUÔN TRÙNG SAO NHỎ HẸP
QUÊ NHÀ MỘT GÓC NHỚ MÊNH MÔNG
avatar
Quy

Tổng điểm : 386
Tổng điểm : 3

Re: CẢM NHẬN KYOTO

Bài gửi by Quy on 21/6/2012, 01:12

THƠ TẶNG ANH BẠN GIÓ LÀO

Khen thay anh bạn Gió lào
Học hành vất vả ngày nào cũng thơ
Tôi đây cùng cảnh hàn cơ
Đọc thơ của bạn mà ngơ ngẩn lòng

Bạn ơi xin chớ buồn nhiều
Chí trai đã quết mong đừng đổi thay
Phận mình là phận làm thầy (thầy thuốc)
Học mãi là số kiếp này của ta
Quê hương bạn nhớ vì xa
Nhưng quan tham một lũ há gì phải “care”
Quá khứ là chuyện thủa làng tre
Tương lai ai biết được đâu mà lần
Hạnh phúc hiện tại muôn phần đáng yêu.

Bạn cần cố gắng thật nhiều
Tiếng Anh tiếng Nhật học thêm nữa vào
Để rồi nhân buổi gió lào
Thơ bằng tiếng Nhật bạn làm tặng tôi

Mình tin hướng bạn đã chọn rồi
Hạnh phúc sẽ tới một ngày không xa
Bạn là cổ thụ, cây đa
Vững tin mà tiến, sợ chi gió lào

Hehe đang làm thesis, bí từ không viết được chữ nào nên quay sang làm thơ tặng bạn ngố nhé (học theo mày làm thơ con cóc đấy)
avatar
Gió Lào

Tổng điểm : 986
Tổng điểm : 0

Re: CẢM NHẬN KYOTO

Bài gửi by Gió Lào on 21/6/2012, 09:53

Quy đã viết:THƠ TẶNG ANH BẠN GIÓ LÀO

Khen thay anh bạn Gió lào
Học hành vất vả ngày nào cũng thơ
Tôi đây cùng cảnh hàn cơ
Đọc thơ của bạn mà ngơ ngẩn lòng

Bạn ơi xin chớ buồn nhiều
Chí trai đã quết mong đừng đổi thay
Phận mình là phận làm thầy (thầy thuốc)
Học mãi là số kiếp này của ta
Quê hương bạn nhớ vì xa
Nhưng quan tham một lũ há gì phải “care”
Quá khứ là chuyện thủa làng tre
Tương lai ai biết được đâu mà lần
Hạnh phúc hiện tại muôn phần đáng yêu.

Bạn cần cố gắng thật nhiều
Tiếng Anh tiếng Nhật học thêm nữa vào
Để rồi nhân buổi gió lào
Thơ bằng tiếng Nhật bạn làm tặng tôi

Mình tin hướng bạn đã chọn rồi
Hạnh phúc sẽ tới một ngày không xa
Bạn là cổ thụ, cây đa
Vững tin mà tiến, sợ chi gió lào

Hehe đang làm thesis, bí từ không viết được chữ nào nên quay sang làm thơ tặng bạn ngố nhé (học theo mày làm thơ con cóc đấy)

Chào mừng nhà thơ Quyhim nhé. Viết thesis mà ra thơ là cũng siêu rồi đấy. Làm thơ để giải stress thôi. Thú vui đấy cũng lành mạnh đấy chứ.



"Bao nhiêu năm rồi còn mãi ra đi, đi đâu loanh quanh cho đời mỏi mệt..."
avatar
Dungboi

Tổng điểm : 211
Tổng điểm : 3

Re: CẢM NHẬN KYOTO

Bài gửi by Dungboi on 21/6/2012, 10:42

Chú Quý có vợ con sang thăm nên nhiều cảm hứng quá nhỉ, nhắc nhở chú là dạo này ít vào thăm diễn đàn quá đấy. Vẫn chưa thấy chú đăng ký về họp lớp nữa, không về được thì cứ ủy quyền cho vợ con đi cũng được mà, yên tâm anh em lo chu đáo cho.

Sponsored content

Re: CẢM NHẬN KYOTO

Bài gửi by Sponsored content


    Hôm nay: 17/8/2018, 10:04