12B1 CHUYÊN TOÁN 1989-1992

Chào mừng bạn đến thăm ngôi nhà của chúng tôi - Lớp 12B1 Chuyên Toán (1989-1992) - Đại học Vinh.

Nếu bạn là thành viên thì tại sao bạn không đăng nhập đi nhỉ? Chúng tôi luôn vui mừng khi đón bạn trở về ngôi nhà này. Đừng nên ẩn dật hoặc bỏ đi bạn nhé.

Nếu bạn là khách xin bạn cứ tự nhiên như ở nhà. Tuy nhiên, đây là diễn đàn của lớp nên bạn không thể đăng ký thành viên được. Chúc bạn có những giây phút thư giãn tuyệt vời với chúng tôi Smile
12B1 CHUYÊN TOÁN 1989-1992

KẾT NỐI BẠN BÈ - HƯỚNG VỀ QUÊ HƯƠNG

chao mung ban den dien dan chuyen toan vinh

Suy ngẫm về cuộc sống thường ngày

Share

Re: Suy ngẫm về cuộc sống thường ngày

Bài gửi by haopt on 23/6/2010, 11:34

ĐỪNG ....
- Đừng đợi nhìn thấy nụ cười rồi mới cười lại.
- Đừng đợi đến khi được yêu thương rồi mới yêu thương.
- Đừng đợi đến khi cô đơn rồi mới nhận ra giá trị của những người bạn.
- Đừng đợi có một công việc thật vừa ý rồi mới đi làm việc.
- Đừng đợi đến khi có thật nhiều rồi mới chia sẻ đôi chút.
- Đừng đợi đến khi vấp ngã rồi mới nhớ đến những lời khuyên.
- Đừng đợi đến khi làm người khác buồn rồi mới cố xin lỗi.
- Đừng đợi vì bạn sẽ không biết bạn sẽ đợi đến bao giờ.
- Đừng quên hy vọng vì sự hy vọng cho bạn sức mạnh tồn tại ngay cả khi bạn bị bỏ rơi.
- Đừng để khó khăn đánh gục bạn, hãy kiên nhẫn rồi bạn sẽ vượt qua.
- Đừng đợi những gì bạn muốn, hãy đi tìm chúng.
- Đừng quên tìm cho mình một người bạn thực sự, bởi bạn bè chính là điều cần thiết trong cuộc sống.
avatar
NIEN CS

Tổng điểm : 207
Tổng điểm : 0

Re: Suy ngẫm về cuộc sống thường ngày

Bài gửi by NIEN CS on 23/6/2010, 23:51

- Đừng quên 12B1 có một 4R
- Đừng đợi đến khi bị chửi mới chịu quy lại 4R
- Đừng để đến khi khi 4R đóng cửa mới bảo "sao tiếc thế"
- Đừng tự biến mình từ vận động viên telis thành người nhặt bóng



Một người có thể rời quê hương nhưng quê hương không thể rời khỏi một con người!
avatar
Gió Lào

Tổng điểm : 986
Tổng điểm : 0

Re: Suy ngẫm về cuộc sống thường ngày

Bài gửi by Gió Lào on 24/6/2010, 11:28

NIEN CS đã viết:- Đừng quên 12B1 có một 4R
- Đừng đợi đến khi bị chửi mới chịu quy lại 4R
- Đừng để đến khi khi 4R đóng cửa mới bảo "sao tiếc thế"
- Đừng tự biến mình từ vận động viên telis thành người nhặt bóng

Rất hay và chí lý! Thanks!



"Bao nhiêu năm rồi còn mãi ra đi, đi đâu loanh quanh cho đời mỏi mệt..."
avatar
lamtanvth

Tổng điểm : 198
Tổng điểm : 0

Re: Suy ngẫm về cuộc sống thường ngày

Bài gửi by lamtanvth on 6/7/2010, 14:41

Hi, Gió Lào
Tôi thấy Gió Lào bây giờ không còn là đặc sản riêng của xứ Nghệ quê mình nữa rồi mà nó đã hiện hữu ngay tại Thủ đô Hà Nội. Nắng, nóng, khô, hạn, ... đủ cả, chỉ thiếu mỗi mực nháy.



Đừng hỏi Tổ quốc đã làm gì cho ta, mà hãy hỏi ta đã làm gì cho Tổ quốc hôm nay.
avatar
Gió Lào

Tổng điểm : 986
Tổng điểm : 0

Re: Suy ngẫm về cuộc sống thường ngày

Bài gửi by Gió Lào on 6/7/2010, 16:43

Gió Lào bây giờ đang lan ra cả thế giới. Ngày xưa nó là một thứ "đặc sản" của thiên nhiên ban tặng cho miền Trung, nhưng ngày nay nó lại là hậu quả của chính những hành đông ngu xuẩn (stupidity) của con người. Con người đang tự giết mình và đang làm hại đến con cháu của họ. Phá rừng, ô nhiễm môi trường, hiệu ứng nhà kính,... đang làm cho Trái đất nóng lên. Không biết bao giờ chúng ta mới có ý thức bảo vệ chính môi trường của chính chúng ta. Đây ko phải là nhiệm vụ của mỗi chính phủ, mỗi quốc gia mà còn là của mỗi người công dân Trái đất.
Than ôi, thời mông muội nay còn đâu!



"Bao nhiêu năm rồi còn mãi ra đi, đi đâu loanh quanh cho đời mỏi mệt..."
avatar
haopt
Admin

Tổng điểm : 2506
Tổng điểm : 6

Re: Suy ngẫm về cuộc sống thường ngày

Bài gửi by haopt on 13/7/2010, 12:56

Tan hoang những “đỉnh núi triệu đô” xứ Nghệ

Gió Lào, nắng nóng miền Trung bỏng rát, sự hoang sơ và nguy hiểm bởi những tệ nạn xã hội hay là cái “rốn ma túy” của khu “tam giác vàng”… là những thứ làm cho miền Tây Nghệ An gồm một vệt các huyện Tương Dương, Quỳ Hợp, Quế Phong thêm xa xôi và thêm… nổi tiếng. Thế nhưng, chừng ấy vẫn là chưa đủ…

Những ngày bỏng gắt của mùa gió Lào, nhóm phóng viên điều tra VietNamNet hành trình ngược lên vùng “vàng trắng” của miền Tây xứ Nghệ để thâm nhập vùng lõi xứ sở đá trắng.

Nhức nhối, kinh hoàng và tan hoang - đó là những từ dùng để diễn tả những cảm xúc của
chúng tôi khi tận mắt chứng kiến những khai trường đang từng ngày, từng giờ phá nát hệ sinh thái vùng rừng đầu nguồn và làm xáo trộn cuộc sống của người dân bản địa.

Đó là những mỏ đá trắng nằm im lìm giữa núi rừng, được giới khai thác “định giá” lên tới nhiều… triệu đô.

Ngược vùng “vàng trắng” ở chảo lửa

Sau nhiều ngày nằm lại miền Trung để chờ đợi, dự định thâm nhập vùng đá trắng Quỳ Hợp của nhóm phóng viên VietNamNet mới thành hiện thực. Chúng tôi xuất phát vào vùng lõi
khai thác đá trắng ở chảo lửa này vào những ngày giữa tháng 6 miền Trung bỏng rát vì gió Lào, nắng cháy.

Lý do, để vào được vùng lõi đá trắng của miền Tây Nghệ An không dễ. Nơi đây, thiên nhiên khắc nghiệt cùng với tính chất nguy hiểm của công việc mà chúng tôi dự định làm, không cho phép bất kỳ một sự nông nổi và sai lầm nào, bởi sự trả giá có thể bằng cả tính mạng con người, chứ không chỉ là mồ hôi, nước mắt và… sự máu lửa nghề nghiệp.

Con đường độc đạo vào thủ phủ miền Tây Nghệ An bắt đầu từ ngã rẽ xã Diễn Lâm (huyện Diễn Châu), vượt qua địa phận huyện Nghĩa Đàn, tới huyện lỵ Quỳ Hợp đã được trải nhựa phẳng lỳ. Cũng có một lối đi khác, đó là băng qua đường mòn Hồ Chí Minh ở địa phận miền Tây Nghệ An, cũng đẹp và thuận tiện nhưng rất xa xôi.

Từ thị trấn Quỳ Hợp, chúng tôi thêm một lần “đổi ngựa” bằng việc chuyển tất cả máy móc, hành lý lên một chiếc xe bán tải 2 cầu - xe chuyên dụng của những người làm mỏ tại địa bàn
miền núi.

Từ đây, để vào được vùng lõi đá trắng Quỳ Hợp không xa, chừng vài chục cây số, nhưng phải mất trọn vẹn một ngày mới có thể đi hết các điểm mỏ đang khai thác đá trắng. Bởi, những con đường vào các khai trường, nếu không là những tay lái cừ khôi, cũng rất dễ bị lạc đường bởi mê cung đan dọc ngang các điểm mỏ.

Hầu hết các con đường đều men theo các nách núi hiểm trở, gập ghềnh.Trước mắt chúng tôi, rừng đầu nguồn miền Tây xứ Nghệ xanh ngằn nghặt bởi những khu rừng tái sinh đã bắt đầu dậy thì khép tán. Tuy nhiên, phóng tầm mắt nhìn ra ngút ngàn, những điểm trắng trên các mỏm núi phía xa, ngỡ như là một vựa mây đang ngủ yên giữa đại ngàn, nhưng người dẫn đường đã kịp “đính chính”: đấy là những khai trường đá trắng.

Nhiều năm qua, những khai trường này đã “góp phần” đáng kể vào việc đẩy lùi rừng đầu nguồn ra xa khu dân cư và “chấm phá” thêm những gam màu nhức nhối không cần thiết vào bức tranh vốn đã quá yên bình và hài hòa của đại ngàn.

Châu Hồng, Châu Lộc, Liên Hợp là những địa danh cấp xã được nhắc đến nhiều nhất trong suốt cuộc hành trình đường rừng. Đó là “thủ phủ” của vùng đá trắng, loại tài nguyên khoáng sản được mệnh danh là “vàng trắng” với những mỏ đá trị giá nhiều triệu đô.

Những bản làng dọc đường chúng tôi qua, những mái nhà sàn của người Thái nằm im lìm dưới nắng. Tưởng như, chỉ cần một tàn thuốc lá ai đó vô ý đánh rơi, cũng dễ dàng tạo ra
một đám cháy nếu bắt phải cành khô. Còn những con đường cấp phối thì khô rang dưới gió Lào và cái nắng 40 độ, bỏng rát nếu đặt chân trần lên đó.

Trong khi đó, rừng thì ngày càng bị đẩy lùi ra xa khu dân cư. Vượt qua chiếc cổng căng biển hiệu “Làng văn hóa bản Ình”, chúng tôi đã có mặt ở địa danh Châu Lộc – nơi đang diễn ra hàng chục các điểm mỏ khai thác đá trắng. Có rất nhiều những bản làng khác của miền Tây xứ Nghệ mà chúng tôi đi qua trong những ngày thâm nhập thực địa, trông bề ngoài tưởng bình yên như đang “say nắng”, nhưng phía trong vùng lõi, lại phức tạp và tan hoang đến không ngờ.

Những “đỉnh núi triệu đô”

Theo Kết luận Thanh tra Chính phủ số 128 (ngày 20/01/2010): Trong thời gian từ tháng 01/2006 đến tháng 3/2009, tỉnh Nghệ An đã phê duyệt 57 giấy phép khai thác cho các doanh nghiệp vào Quỳ Hợp để mở khai trường, với nội dung khai thác đá xây dựng.

Tuy nhiên, đấy chỉ là con số trên giấy tờ theo quy trình, trình tự, thủ tục xin giấy phép cấp mỏ.

Trên thực tế, con số đó không dừng lại và còn nhiều hơn thế, bởi ngoài những điểm mỏ hợp pháp” được thống kê trên giấy tờ, còn rất nhiều các điểm mỏ khác do người dân địa phương tự tổ chức, hoặc các đơn vị hết giấy phép khai thác, bị dừng mỏ… cũng tiến hành khai thác lén lút, khai thác chui, trở thành các mỏ thổ phỉ.

Trữ lượng khổng lồ của các mỏ đá trắng Quỳ Hợp trong khoảng chục năm trở lại đây đã trở thành “điểm ngắm” của nhiều người, bởi lợi nhuận của nó là quá lớn. Cũng phải, khi
giá bán của đá trắng vùng này được tính bằng đô la, chứ không phải tính bằng đơn vị Việt Nam đồng.

Thời điểm chúng tôi có mặt, giá một khối đá trắng thô dao động từ 1.100 USD/khối đến 1.300USD/khối. Đó là giá bán “tận gốc” tại các điểm mỏ khai thác, chưa tính công vận chuyển. Nếu đưa ra ngoài trung tâm, thuận lợi giao thông, không ai biết chính xác giá của nó sẽ là bao nhiêu.

Đó cũng là lý do mà dân làm mỏ gọi loại khoáng sản trên là “vàng trắng”. Đã là khai thác vàng thì không bao giờ là đủ. Vậy nên các chủ mỏ luôn muốn mở rộng các khai trường.

Bỏ qua những khối đá trắng vuông vắn, được đánh dấu xếp chềnh ềnh trên những bãi đất hai bên đường chờ ngày vận chuyển nằm rải rác trên dọc tuyến đường xương cá dẫn vào bản, ven các khu dân cư, người dẫn đường của chúng tôi cho biết: “Cái nớ mần chi. Dành pin để vô trong hãy quay phim, chụp ảnh. Vô trong nớ, sợ không có sức, vì xung quanh bạt ngàn đá trắng!”.

Điều anh nói, hoàn toàn là sự thật.

Khai trường đầu tiên mở ra trước mắt chúng tôi thuộc địa bàn Công ty Cổ phần khoáng sản Nghệ An. Đây là điểm mỏ dường như thuận lợi nhất về mặt giao thông vì nằm liền kề con đường cấp huyện được rải nhựa, dù đã xuống cấp và bị cày xới bởi những xe tải trọng lớn.

Từ khai trường ra đường quốc lộ chừng non chục cây số, và sang xã Châu Hồng cũng bằng ấy quãng đường. Điểm tiếp giáp với con lộ là khai trường khai thác quặng thiếc. Kế bên, một vùng nước rộng chừng vài ha, được người dẫn đường cho biết, trước kia nó là một hố nước rất sâu và rộng.

Khai trường dựng lên tại đây, sử dụng nguồn nước này cho quá trình khai thác mỏ, cùng với đất thải của mỏ quặng và đá trắng đã lấp đầy, khiến nó trở thành một chiếc… ao tù. Vỉa núi liền kề kẻ một đường vòng cung nham nhở và tan hoang. Đây là những vỉa “vàng trắng” mà người ta đang rốt ráo khai thác. Bởi càng khai thác được nhiều, lợi nhuận thu được càng lớn, nhất là trong thời điểm Nghệ An đang chỉ đạo “đóng cửa” nhiều điểm mỏ vi phạm pháp luật trên địa bàn tỉnh.

Con đường dẫn vào vùng mỏ đá sùng sục và đặc quánh bụi đất, bị cắt xẻ nham nhở vì mìn, thuốc nổ phá núi, những tảng đá trắng hàng trăm khối bị bóc ra khỏi vỉa, nằm lăn lóc dọc hai bên đường.

Phải rất khéo léo, người lái xe dường như làm xiếc trên vô-lăng mới điều khiển chiếc xe nặng nề và khó khăn băng qua các cung đường. Có những đoạn, tưởng như đã cùng đường, lại được mở ra một cung đường mới, với những khai trường mới…

Mỏ tiếp mỏ. Những khối đá trắng khổng lồ được bóc tách từ các vỉa nằm lăn lóc dọc hai bên đường. Màu trắng của đá trải dài một vệt nhức mắt. Con đường bụi mù và đỏ quạch chạy xen giữa, vô tình kẻ một đường như một dòng sông “bơi” qua một vùng miên man màu trắng, nếu nhìn từ xa.

Xen giữa bụi đất là tiếng mìn ùng oàng nổ, tiếng đá đổ từ trên đỉnh xuống dưới chân ào ào như thác, tiếng máy nổ, tiếng máy xúc ầm ầm… Dưới cái nắng gắt như đổ lửa, và gió Lào
thông thốc thổi vã thêm cái nóng bỏng rát, dù nó khiến những chiếc lán của công nhân mỏ đá rung lên phần phật, nhưng chúng tôi cũng không ra mồ hôi không kịp, vì vừa túa ra thì ngay lập tức đã bị… bốc hơi.

Lần đầu tiên, chúng tôi thấm thía sự khắc nghiệt của thời tiết nơi đây. Một chủ khai mỏ nơi đây cho biết, cũng bởi thời tiết quá khắc nghiệt, cùng địa hình đồi núi quá hiểm trở, kiếm được miếng ăn nơi đây không dễ.

Vì lý do trên, nhiều chủ mỏ mưu mẹo và khôn ngoan sẵn sàng “sang nhượng” mỏ cho các đơn vị khác để hưởng chênh lệch. Giá sang nhượng các mỏ vàng trắng này, là những dãy số xếp hàng dài tới 11 con số.

Nhiều người địa phương, vì không có giấy phép khai thác, không “đủ lực” để trang bị máy móc, thiết bị phải chấp nhận làm thuê hoặc “mua” một phần diện tích nằm trong giấy phép của các chủ mỏ, đổi lại phải trả phần trăm và “đóng thuế” theo khối lượng sản phẩm khai thác.

Cũng không ít người, khi đã tìm được đúng vỉa đá trắng, họ lại bị chủ mỏ cho “bật bãi” không thương tiếc. Tuy nhiên, những khó khăn nguy hiểm phải đánh đổi bằng tính mạng, chắc chắn thuộc về những “phu” làm đá, bởi mồ hôi và nước mắt mà mỗi ngày họ đổ xuống khai trường ở vùng đồng rừng heo hút này, lợi nhuận khổng lồ từ đá trắng đều “chảy” vào túi của các chủ mỏ.

Chúng tôi không khỏi đắng lòng, bởi trước mắt là sự tan hoang của cả một vệt rừng núi bị những khai trường tàn phá, nhưng phía sau, những vất vả mưu sinh của những người phu mỏ đá nơi miền Tây xứ Nghệ, là những câu chuyện đầy nước mắt…



ĐẤT KHÁCH MUÔN TRÙNG SAO NHỎ HẸP
QUÊ NHÀ MỘT GÓC NHỚ MÊNH MÔNG
avatar
haopt
Admin

Tổng điểm : 2506
Tổng điểm : 6

Re: Suy ngẫm về cuộc sống thường ngày

Bài gửi by haopt on 13/7/2010, 13:20

Đọc bài phóng sự trên mà không khỏi xót xa cho Xứ Nghệ - quê hương. Đây chỉ là một trong những loạt bài trong loạt phóng sự của Vietnamnet.

Mọi người có thể tham khảo thêm thông tin ở đây:
http://www.vietnamnet.vn/psks/201007/Ky-9-Co-quan-quan-ly-nganh-cung-roi-nhu-canh-he-920862/

Note: An ơi muốn copy bài viết từ nơi khác về diễn đàn nhưng vất vả quá, phải căn chỉnh, sửa lại rất nhiều. Xem có cách nào không nhỉ? chứ mỗi lần post được một bài thế này hơn nản.



ĐẤT KHÁCH MUÔN TRÙNG SAO NHỎ HẸP
QUÊ NHÀ MỘT GÓC NHỚ MÊNH MÔNG
avatar
hoang hung

Tổng điểm : 688
Tổng điểm : 4

Re: Suy ngẫm về cuộc sống thường ngày

Bài gửi by hoang hung on 31/7/2010, 07:43

B cũng giống như hàng triệu bạn trẻ khác, gần ba mươi tuổi, đã có vợ và một đứa con, mức thu nhập trung bình.

Gia đình B sống trong một căn hộ nhỏ. Họ muốn mua một căn nhà mới, lớn hơn, có nhiều không gian hơn, môi trường xung quanh trong lành hơn, và rộng rãi hơn để sau này bọn trẻ nô đùa thoải mái. Nhưng niềm hy vọng mua căn nhà mới lâm vào bế tắc, vì những khoản chi phí phải trả. Một ngày kia, khi đang viết séc để trả tiền thuê nhà tháng tới, B đâm ra chán ghét bản thân mình. Chỉ riêng tiền thuê nhà cũng đã gần bằng các khoản chi phí hàng tháng cho một căn nhà mới.

B bàn với vợ: “Em nghĩ sao nếu tuần tới chúng ta sẽ mua một căn nhà mới?” Vợ anh kêu lên đầy kinh ngạc: “Anh bị sao vậy? Tại sao lại nổi cơn đùa bất thường vậy? Anh biết là chúng ta không thể mà. Chúng ta thậm chí còn chẳng đủ tiền để trang trải cho những khoản chi phí kia cơ mà".

Nhưng B vẫn kiên quyết: “Hàng trăm cặp vợ chồng cũng như chúng ta, cũng dự định sẽ mua một căn nhà mới ‘vào một ngày nào đó’, nhưng chỉ một nửa trong số đó thực hiện được dự định. Luôn luôn có một điều gì đó ngăn cản họ. Chúng ta sẽ phải mua một ngôi nhà mới. Hiện tại anh cũng chưa biết sẽ kiếm tiền mua nhà bằng cách nào, nhưng chúng ta sẽ kiếm được”.

Tuần sau đó, họ tìm thấy một căn nhà mà cả hai vợ chồng đều rất ưng ý, không hoành tráng nhưng đẹp, với giá vài chục ngàn đô la. Trở ngại duy nhất là làm cách nào để họ xoay được vài chục ngàn đô la. B biết anh không thể vay mượn theo những cách thông thường, vì nếu làm như vậy gánh nặng nợ nần ngày càng lớn, nhưng anh ấy cũng chẳng có gì để thế chấp cho khoản vay mua nhà.

Khi chúng ta đã quyết tâm thì chắc chắn sẽ tìm ra cách giải quyết. B bỗng nảy ra một ý tưởng: Tại sao không liên hệ với chủ thầu và ký một hợp đồng vay cá nhân vài chục ngàn đô la nhỉ? Lúc đầu, vị chủ thầu hoàn toàn thờ ơ trước đề nghị ấy, nhưng B kiên nhẫn thuyết phục và ông ấy đồng ý ký hợp đồng cho bán nhà trả góp cho B. Mỗi tháng B chỉ phải trả vài trăm đô la cả vốn lẫn lãi.

Giờ đây, tất cả những gì B phải làm chỉ là kiếm vài trăm đô la mỗi tháng. Vợ chồng B cùng nhau ngồi lại tính toán, tìm cách cắt giảm chi tiêu, tiết kiệm gần trăm đô la một tháng. Nhưng vẫn chưa đủ. Rồi B lại nảy ra một ý tưởng mới. Sáng hôm sau, anh ấy vào gặp ông chủ công ty, giải thích về những dự định mà anh ấy đang làm.

Ông chủ rất vui khi nghe tin anh định mua một ngôi nhà mới. B nói: “Thưa ông, để có thể mua được ngôi nhà này, mỗi tháng tôi cần phải kiếm thêm vài trăm đô la nữa. Tôi biết là ông sẽ tăng lương nếu xét thấy tôi xứng đáng. Điều tôi mong muốn ngay lúc này là ông cho tôi một cơ hội để có thể kiếm thêm thu nhập. Trong văn phòng này, vẫn còn một số việc có thể làm thêm vào cuối tuần. Ông sẽ cho tôi cơ hội nhận làm những việc đó chứ?”.

Ông chủ của B rất ấn tượng với sự chân thành và tham vọng của B. Ông ấy đề nghị B mỗi cuối tuần làm thêm mười giờ, và vợ chồng B đã có thể chuyển đến ngôi nhà mới.[justify]



Thật dễ nuối tiếc về 1 điều gì đó đã mất...nhưng thật khó nhận ra và trân trọng những gì ta đang có...
avatar
hoang hung

Tổng điểm : 688
Tổng điểm : 4

Re: Suy ngẫm về cuộc sống thường ngày

Bài gửi by hoang hung on 31/7/2010, 07:48

Nhận xét:

1/ Quyết tâm hành động đã kích thích suy nghĩ B, giúp anh ấy tìm ra phương cách và hành động để đạt được mục tiêu của mình.

2/ Anh ấy đã tự tin hơn rất nhiều. Trong những tình huống tương tự khác, sự tự tin đó sẽ giúp anh hành động một cách dễ dàng hơn.

3/ B đã mang đến cho vợ con một cuộc sống mà họ đáng được hưởng. Nếu B chần chừ, đợi cho đến có đủ điều kiện, rất có thể gia đình B sẽ chẳng bao giờ có được một ngôi nhà của riêng mình cả.

Câu chuyện hơi dài, nhưng khá có ích đối với những người còn đang thực hiện những hoài bão của mình. Mua nhà chỉ là chuyện nhỏ thôi, còn rất nhiều thứ khác cần lòng quyết tâm cao như vậy. Các bạn ơi, gắng lên nhé...



Thật dễ nuối tiếc về 1 điều gì đó đã mất...nhưng thật khó nhận ra và trân trọng những gì ta đang có...
avatar
hoang hung

Tổng điểm : 688
Tổng điểm : 4

Re: Suy ngẫm về cuộc sống thường ngày

Bài gửi by hoang hung on 24/8/2010, 13:32

Hòa Thượng Thích Bảo Nghiêm nói về Lễ Vu Lan Báo Hiếu

" Với những ai còn may mắn được cài bông hồng trên ngực áo trong ngày lễ Vu Lan, hãy cố gắng hết lòng vâng lời, hiếu kính, lễ phép với cha mẹ. Đó là may mắn lớn nhất mà người đó còn có được trên cuộc đời này.
Với những ai mà cha mẹ khuất núi rồi hãy giữ vững nề nếp gia phong, dòng tộc, anh em hòa thuận. Thực ra, không chỉ là trong ngày Vu Lan chúng ta mới thể hiện tinh thần Vu Lan mà mỗi người phải có tinh thần Vu Lan trong suốt cuộc đời. Ba trăm sáu mươi lăm ngày trong một năm phải là cả ba trăm sáu mươi lăm ngày lễ Vu Lan trong tâm thức mỗi con người."



Thật dễ nuối tiếc về 1 điều gì đó đã mất...nhưng thật khó nhận ra và trân trọng những gì ta đang có...
avatar
Quy

Tổng điểm : 386
Tổng điểm : 3

Re: Suy ngẫm về cuộc sống thường ngày

Bài gửi by Quy on 8/9/2010, 16:24

Ca nha!
Nghe bai phat bieu nay de suy ngam ve cuoc song: Hoang Thuong biet roi, kho lam, noi mai ....

http://www.bbc.co.uk/vietnamese/av/2010/09/100907_le_hien_duc_iv.shtml

avatar
Quy

Tổng điểm : 386
Tổng điểm : 3

Re: Suy ngẫm về cuộc sống thường ngày

Bài gửi by Quy on 14/9/2010, 08:59

Nhân dịp năm học mới, mọi người đọc mẩu chuyện hay về cô giáo nhé,

Cô giáo và học trò lớp 5

Câu chuyện đã xảy ra từ nhiều năm trước. Lúc đó, cô Thompson đang dạy tai trường tiểu học của một thị trấn nhỏ tại Hoa Kỳ.

Vào ngày khai giảng năm học mới, cô đứng trước những em học sinh lớp 5, nhìn cả lớp và nói cô sẽ yêu thương tất cả các học sinh như nhau. Nhưng thực ra cô biết mình sẽ không làm được điều đó bởi cô đã nhìn thấy cậu học sinh Teddy Stoddard ngồi lù lù ngay bàn đầu. Năm ngoái cô đã từng biết Teddy và thấy cậu bé chơi không đẹp với bạn bè, quần áo thì lôi thôi lếch thếch, còn người ngợm thì lại quá bẩn thỉu. "Teddy trông thật khó ưa".

Chẳng những thế, cô Thompson còn dùng cây bút đỏ vạch một chữ thập rõ đậm vào hồ sơ cá nhân của Teddy và ghi chữ F đỏ chói ngay phía ngoài (chữ F là hạng kém).

Ở trường này, vào đầu năm học mỗi giáo viên đều phải xem thành tích học tập của từng học sinh trong lớp mình chủ nhiệm. Cô Thompson đã nhét hồ sơ cá nhân của Teddy đến cuối cùng mới mở ra xem, và cô rất ngạc nhiên về những điều đọc được. Cô giáo phụ trách lớp 1 đã nhận xét Teddy như sau: "Teddy là một đứa trẻ thông minh và luôn vui vẻ. Học giỏi và chăm ngoan... Em là nguồn vui cho người chung quanh". Cô giáo lớp 2 nhận xét: "Teddy là một học sinh xuất sắc, được bạn bè yêu quý nhưng có chút vấn đề vì mẹ em ốm nặng và cuộc sống gia đình thật sự là một cuộc chiến đấu". Giáo viên lớp 3 ghi: "Cái chết của người mẹ đã tác động mạnh đến Teddy. Em đã cố gắng học, nhưng cha em không mấy quan tâm đến con cái và đời sống gia đình sẽ ảnh hưởng đến em nếu em không được giúp đỡ". Giáo viên chủ nhiệm lớp 4 nhận xét: "Teddy tỏ ra lãnh đạm và không tỏ ra thích thú trong học tập. Em không có nhiều bạn và thỉnh thoảng ngủ gục trong lớp".

Đọc đến đây, cô Thompson chợt hiểu ra vấn đề và cảm thấy tự hổ thẹn.

Cô còn thấy áy náy hơn khi đến lễ Giáng sinh, tất cả học sinh trong lớp đem tặng cô những món quà gói giấy màu và gắn nơ thật đẹp, ngoại trừ món quà của Teddy. Em đem tặng cô một gói quà bọc vụng về bằng loại giấy gói hàng nâu xạm màu mà em tận dụng lại từ loại túi giấy gói hàng của tiệm tạp hóa. Cô Thompson cảm thấy đau lòng khi mở gói quà ấy ra trước mặt cả lớp. Một vài học sinh đã bật cười khi thấy cô giơ lên chiếc vòng giả kim cương cũ đã sứt mất vài hột đá và một chai nước hoa chỉ còn lại một ít. Nhưng cô đã dập tắt những tiếng cười nhạo kia khi cô khen chiếc vòng đẹp, đeo nó vào tay và xịt một ít nước hoa trong chai lên cổ tay. Hôm đó Teddy đã nán lại cho đến cuối giờ để nói với cô: "Thưa cô, hôm nay cô thơm như mẹ em ngày xưa".

Sau khi đứa bé ra về, cô Thompson đã ngồi khóc cả giờ đồng hồ. Và chính từ hôm đó, ngoài dạy học cô còn lưu tâm chăm sóc cho Teddy hơn trước. Mỗi khi cô đến bàn em để hướng dẫn thêm, tinh thần Teddy dường như phấn chấn hẳn lên. Cô càng động viên em càng tiến bộ nhanh. Vào cuối năm học, Teddy đã trở thành học sinh giỏi nhất lớp. Và trái với phát biểu của mình vào đầu năm học, đã không yêu thương mọi học sinh như nhau. Teddy là học trò cưng nhất của cô.

Một năm sau, cô tìm thấy một mẩu giấy nhét qua khe cửa. Teddy viết: "Cô là cô giáo tuyệt vời nhất trong đời em".

Sáu năm sau, cô lại nhận được một bức thư ngắn từ Teddy. Cậu cho biết đã tốt nghiệp trung học, đứng hạng ba trong lớp và "Cô vẫn là người thầy tuyệt vời nhất trong đời em".

Bốn năm sau, cô lại nhận được một lá thư nữa. Teddy cho biết dù hoàn cảnh rất khó khăn khiến cho cậu có lúc cảm thấy bế tắc, cậu vẫn quyết tốt nghiệp đại học với hạng xuất sắc nhất, nhưng "Cô vẫn luôn là cô giáo tuyệt vời mà em yêu quý nhất trong đời".

Rồi bốn năm sau nữa cô nhận được bức thư trong đó Teddy báo tin cho biết cậu đã đậu tiến sĩ và quyết định học thêm lên. "Cô vẫn là người thầy tuyệt nhất của đời em", nhưng lúc này tên cậu đã dài hơn. Bức thư ký tên Theodore F. Stoddard - giáo sư tiến sĩ.

Câu chuyện vẫn chưa kết thúc tại đây. Một bức thư nữa được gửi đến nhà cô Thompson. Teddy kể cậu đã gặp một cô gái và cậu sẽ cưới cô ta. Cậu giải thích vì cha cậu đã mất cách đây vài năm nên cậu mong cô Thompson sẽ đến dự lễ cưới và ngồi ở vị trí vốn thường được dành cho mẹ chú rể.

Và bạn thử đoán xem việc gì đã xảy ra? Ngày đó, cô đeo chiếc vòng kim cương giả bị rớt hột mà Teddy đã tặng cô năm xưa, xức thứ nước hoa mà Teddy nói mẹ cậu đã dùng vào kỳ Giáng sinh cuối cùng trước lúc bà mất.

Họ ôm nhau mừng rỡ và giáo sư Stoddard thì thầm vào tai cô Thompson: "Cám ơn cô đã tin tưởng em. Cám ơn cô rất nhiều vì đã làm cho em cảm thấy mình quan trọng và cho em niềm tin rằng mình sẽ tiến bộ".

Cô Thompson vừa khóc vừa nói nhỏ với cậu:

"Teddy, em nói sai rồi. Chính em mới là người đã dạy cô rằng cô có thể sống khác đi. Cô chỉ biết thế nào là dạy học kể từ khi cô được gặp em".

avatar
Gió Lào

Tổng điểm : 986
Tổng điểm : 0

Re: Suy ngẫm về cuộc sống thường ngày

Bài gửi by Gió Lào on 17/9/2010, 18:17

Đọc câu chuyện của Quý him post lên đây thật là cảm động. Nếu xã hội có nhiều người thầy cô giáo chân chính và những học trò xuất sắc như thế thì cuộc sống này sẽ tươi đẹp biết bao. Mình tin là lớp chúng ta cũng có người đã gặp được những người thầy cô như thế. Thank you!



"Bao nhiêu năm rồi còn mãi ra đi, đi đâu loanh quanh cho đời mỏi mệt..."
avatar
haopt
Admin

Tổng điểm : 2506
Tổng điểm : 6

Re: Suy ngẫm về cuộc sống thường ngày

Bài gửi by haopt on 19/10/2010, 12:58

Trưa nay đọc được bài viết này, cá nhân mình thấy hay, mọi người cùng tham khảo nhé.

Tôi quyết định rời Đức về Việt Nam
Gắn bó với nước Đức gần hết những năm tháng tuổi 20, nên tôi có rất nhiều tình cảm, kỷ niệm, và nhiều điều phải cảm ơn nơi này. Nhưng thực sự tôi chưa bao giờ thấy đây là xã hội của mình.

Tôi đã từng phân vân về vấn đề trở về hay không trở về, và tôi cũng đã có một bài viết về nó. Xin chia sẻ với các bạn.

Tôi sang Đức từ năm 2003. Một năm đầu học tiếng, sau đó là 4 năm theo học đại học và đi làm từ hai năm nay. Hợp đồng lao động của tôi là vô thời hạn. Theo luật thì ba năm nữa là đủ điều kiện để lấy giấy tờ cư trú vô thời hạn hoặc là đổi Pass Đức.

Nghĩa là, bây giờ tôi đang có một công việc và một cuộc sống tử tế ở bên Đức, và việc về hay ở với tôi bây giờ hoàn toàn là quyết định cá nhân, chứ không phụ thuộc vào cái gì cả. Phải giải thích tỉ mỉ như thế, bởi nếu ai đó nghĩ rằng, phải về do chính quyền Đức không cho ở lại, thì bài viết này của tôi sẽ mất hết ý nghĩa khách quan.

Những cái được khi ở lại Đức?

Trước hết phải nói đến một môi trường cực kỳ sạch. Ở đâu cũng thấy rừng. Rừng ngay sát thành phố, rừng trải dài bao bọc những con đường cao tốc. Thế nên không khí lúc nào cũng trong lành. Điều này thì đúng là ở Việt Nam bây giờ có bao nhiêu tiền cũng không thể mua được.

Thích nhất là những khi chạy bộ trong rừng, hít thở không khí trong lành, thấy nó mới sảng khoái làm sao. Chẳng bù cho về Việt Nam, gần nhà chả có chỗ nào mà chạy. Muốn chạy thì phải mất 15.000 xe ôm lên tận Bờ Hồ lấy tí không khí trong lành, mà vừa chạy vừa phải để ý không có xe nó tông cho một cái thì hết cả thể dục thể thao Smile.

Ưu điểm tiếp theo là một hệ thống giao thông tuyệt vời. Ý thức lái xe của dân Đức cũng rất tốt. Thế nên đã lên xe là cứ đường anh anh chạy, đường tôi tôi chạy, chứ chả phải nhìn trước ngó sau, vượt được là vượt, đè được là đè, như chúng ta. Mỗi lần đi (nhờ) xe, tôi đều có một mong muốn, giá mà đường xá ở Việt Nam cũng được như thế này nhỉ. Hệ thống giao thông cộng cộng cũng rất tốt. Thế nên nếu như Hamburg mà đá với München, thì cũng chỉ cần 6 giờ là tới nơi rồi. Nghĩ đến những đoàn tàu thống nhất đằng đẵng 32 tiếng từ Hà Nội vào TP HCM mà thấy chạnh lòng.

Điểm tiếp theo là một môi trường làm việc tốt. Đã vào đến công việc là người Đức công tâm, tất cả vì cái chung. Mình không biết cái gì, họ chỉ đến nơi đến chốn. Cái tính cách đấy tôi cực kì khâm phục. Đúng là tính cách của một dân tộc lớn. Đơn giản họ ý thức được rằng, có qua có lại, sẽ học hỏi được những cái tốt của nhau, và cùng nhau tiến bộ. Chứ chả như chúng ta (ngay từ thời đi học) đã biết cách giấu giếm, sợ người khác giỏi hơn mình. Để rồi tự kìm hãm lẫn nhau phát triển Sad.

Đấy là một xã hội văn minh và yên bình. Họ đã phát triển hơn chúng ta quá nhiều, chả biết bao giờ mới đuổi kip được. Để mà kể hết những mặt tốt đẹp ra thì có mà mất cả ngày. Một quốc gia hùng mạnh, tiếng nói có trọng lượng nhất trong liên minh châu Âu, và cũng có sức nặng trên trường quốc tế. Cầm cái Pass Đức đi đến đâu cũng dễ dàng, và ít nhiều cũng được nể trọng.

Thế nhưng, tôi đã quyết định, tôi sẽ về Việt Nam. Không phải là ngày một ngày hai, nhưng chắc chắn sẽ về (trước khi lên đầu 3). Bởi vì sao?
Theo tôi, cái yếu tố quyết định nhất, là bởi vì sự khác biệt về văn hóa, lối sống, cách nghĩ, cách ứng xử. Chính vì lẽ đó nên tôi không thể, và cũng không muốn ép buộc bản thân mình phải cố gắng hòa nhập với xã hội người ta làm gì cả. Bởi mình biết dù có cố gắng đến đâu, thì cũng chỉ hòa nhập được ở một mức độ nào đó thôi. Thỉnh thoảng ra đường, bắt gặp những ánh mắt thiếu thiện cảm, thậm chí có phần khinh miệt của người Đức với dân châu Á mình, là cảm thấy hết có hứng ở lại nơi này rồi. Hay như ở công ty, tôi đã gặp một số đồng nghiệp già người Việt, sang bên này cũng đã mấy chục năm, nhưng họ cũng chả thể hòa nhập hoàn toàn được.

Bản thân tôi, đi làm cũng hai năm rồi, mà cũng không thân thiết với đồng nghiệp người Đức nào. Bởi vì họ suy nghĩ khác mình quá. Có thể trong công việc, họ luôn sẵn lòng giúp đỡ. Nhưng ví dụ như ở Việt Nam, mọi người sau giờ làm, hoặc là cuối tháng, là có thể rủ nhau đi uống bia hoặc đi ăn thịt chó được. Còn ở đây thì…hãy đợi đấy. Người Đức, họ chia rẽ rất rành mạch giữa việc riêng và việc tư. Đồng nghiệp chỉ là đồng nghiệp, gói gọn trong công việc, còn bạn bè và cuộc sống cá nhân lại là một phạm trù hoàn toàn khác.

Nói thêm về những người Việt Nam. Ở đây lâu, không thể hòa nhập hoàn toàn với cuộc sống bên này đã đành. Còn về Việt Nam thì họ cũng không thể, không dám, bởi họ đã có gia đình, đã quen với cuộc sống ở đây rồi. Nghĩ về Việt Nam là họ thấy sợ. Sợ ốm đau bệnh tật mà hệ thống y tế còn hạn chế, sợ an toàn thực phẩm, tai nạn giao thông… nói chung là sợ đủ thứ. tôi thì rất dị ứng với cái bệnh "sợ đủ thứ" và bệnh "chê bai" này. Đành rằng thực tế nó phần nào là như vậy. Nhưng mà, đã không đóng góp được gì thì thôi, chứ còn quay lưng lại với nơi chôn rau cắt rốn của mình thì chả ra sao cả. Sao người ta không nghĩ là mình đã sinh ra và lớn lên ở đâu nhỉ? Và cũng từ cái bệnh đấy, có thể thấy rằng, càng ở lâu, sợi dây liên lạc với quê hương càng mong manh dần. Đáng chú ý ở chỗ, cái quá trình đấy nó diễn ra rất âm thầm. Âm thầm đến mức người ta cũng không thể ý thức được là mình đã thay đổi. Cho đến lúc, thấy Việt Nam đã là một cái gì đó quá xa vời. Còn nước Đức cũng chả phải là cái gì thân thuộc, là máu thịt của mình. Điều đó có phải là bi đát không?

Điều thứ ba là tôi rất lo cho những đứa con của mình sau này (đây là nói chuyện tương lai, chứ tôi chưa có baby nhé Smile. Chúng nó nếu sinh ở ở Đức, thì sẽ được chăm sóc rất tốt, được chính phụ trợ cấp về kinh tế, có điều kiện học hành tử tế... Thế nhưng có một điều quan trọng nhất, chúng sẽ không còn là người Việt Nam, mà đại khái kiểu như khoai tây ngâm nước gạo. Bởi theo quan điểm của tôi, dù mình có cố gắng dạy dỗ, truyền thụ cho nó suy nghĩ, lối sống, tâm tư tình cảm của người Việt, nhiều đến đâu đi nữa, thì cũng chỉ là một phần. Ở trường và ra ngoài xã hội, tất nhiên là nó cũng sẽ hấp thụ văn hóa và lối suy nghĩ của người Đức. Để rồi, bố mẹ lại thấy, con mình mà như con người ta, muốn nó có những suy nghĩ, tâm tư tình cảm giống mình mà không được. Rồi mỗi khi có dịp về nước, ông bà thì mong ngóng cháu, muốn được vỗ về chiều chuộng cháu, mà nó lại cứ dửng dưng, chả biết ai vào với ai.

Biết được như thế, nên tôi sẽ không bao giờ để cho mình phải rơi vào hoàn cảnh đấy cả. Thà rằng có thể ở Việt Nam có một số mặt không bằng bên đấy, nhưng ít ra sau này con tôi sẽ là một người Việt giống tôi.
Thêm nữa là cuộc sống ở đây quá bình lặng, bình lặng đến mức buồn tẻ. Nhất là những ngày chủ nhật, đường phố vắng lặng còn hơn cả sáng mùng 1 ở Việt Nam. Mà tôi thì quen với cảm giác đông đúc nhộn nhịp xô bồ ở Việt Nam rồi, nên không thể chịu nổi sự bình lặng đấy.

Mỗi người một suy nghĩ, một lựa chọn khác nhau. Bài viết này tôi chỉ muốn chia sẻ suy nghĩ của mình với mọi người. Ở lại cũng có mặt tốt mặt xấu. Về cũng vậy. Gắn bó với nước Đức gần hết những năm tháng tuổi 20, nên tôi cũng có rất nhiều tình cảm, kỷ niệm, và nhiều điều phải cảm ơn nơi này. Nhưng thực sự tôi chưa bao giờ thấy đây là xã hội của mình. Thế nên thôi cứ làm theo lời ông bà ta vậy "Ta về ta tắm ao ta. Dù trong dù đục ao nhà vẫn hơn".

Và, biết về Việt Nam là sẽ có nhiều khó khăn, sẽ phải mất nhiều thời gian để hòa nhập lại. Nhưng, đã quyết là không hối tiếc.
Phạm Nhật Thành



ĐẤT KHÁCH MUÔN TRÙNG SAO NHỎ HẸP
QUÊ NHÀ MỘT GÓC NHỚ MÊNH MÔNG
avatar
hoang hung

Tổng điểm : 688
Tổng điểm : 4

Re: Suy ngẫm về cuộc sống thường ngày

Bài gửi by hoang hung on 19/10/2010, 13:20

Cũng thấy nhiều điều thú vị. Tuy nhiên, mỗi người một quan điểm. Phải hỏi Tăng kiện mới đúng. Xin mời TK!!!



Thật dễ nuối tiếc về 1 điều gì đó đã mất...nhưng thật khó nhận ra và trân trọng những gì ta đang có...
avatar
canhhv

Tổng điểm : 392
Tổng điểm : 3

Re: Suy ngẫm về cuộc sống thường ngày

Bài gửi by canhhv on 18/1/2011, 17:06

Hôm nay vào mạng, đọc được bài viết này, gửi mọi người cùng xem nhé.

Thèm giây lát không phải bon chen


Tối qua đi sinh nhật người bạn, ngồi giữa những doanh nhân thành đạt, với những người nổi tiếng mà sao mình thấy lạc lõng quá... thấy tất cả mọi người đang cố gồng lên để che đậy sự mỏi mệt của cuộc sống.
Có những lúc, nhìn nắng chiều rơi chầm chậm bỗng thấy lòng buồn vô cớ. Có những lúc thấy lòng mình trống rỗng, nghĩ mãi không biết đang buồn hay vui. Có lẽ trong cuộc sống này không ai là không có lúc rơi vào cái cảm giác hụt hẫng đó.

Sáng nay thức dậy tự nhiên thấy nhớ về thời còn đi học sao mà vô tư quá, chẳng phải suy nghĩ, bon chen gì về cuộc sống. Cứ tung tăng cắp sách đến trường học ngày hai buổi, tha hồ đùa vui với chúng bạn.

Tối qua đi sinh nhật người bạn, ngồi giữa những doanh nhân thành đạt, với những người nổi tiếng mà sao mình thấy lạc lõng quá. Mình cùng diện đồ hiệu, cùng mang túi hiệu, cũng đeo nữ trang, điện thoại đắt tiền, cũng tham gia vài ba câu chuyện tầm phào nhưng nhìn quanh mình chỉ thấy tất cả mọi người đang cố gồng lên để che đậy sự mỏi mệt của cuộc sống.

Mình bỗng chợt thèm cảm giác được ngồi tỉ tê cùng đám bạn học trò thời niên thiếu để chia nhau một mẫu bánh, một gói me chua, cùng nhau làm một bài toán khó, kể cho nhau nghe những câu chuyện vui thường ngày…Thế nhưng, những con người ấy đâu hết cả rồi? Có lẽ cuộc sống đã cuốn hết những tình cảm trong sáng đó ra sông, ra biển, hay nó đã biến những tâm hồn vô tư đó thành những chú nhím đang phải xù lông lên trước những thách thức của cuộc đời.

Ai cũng đang mang trên mình một lớp vỏ bọc để ngụy trang cho địa vị xã hội, cho tiếng tăm, cho sự hơn thua trong cuộc sống để rồi nhìn lại họ đang được gì? Tất cả chỉ là một tâm hồn trống rỗng bên cạnh những câu chuyện phô trương, nhạt nhẽo như chính tâm hồn họ. Đôi lúc mình cứ tặc lưỡi: “Đời ai cũng thế”, nên mình cũng phải thế? Cũng cần trang bị cho mình một vỏ bọc để làm hành trang trong cuộc sống này. Đôi lúc sự mệt mỏi có đưa lại cho mình những câu hỏi như thế, nhưng rồi đâu lại vào đó. Mình lại bị cuộc đời này cuốn trôi đi như một lẽ tự nhiên. Thỉnh thoảng chợt nhận ra mình đang lừa dối chính bản thân mình, nhưng rồi lớp lông nhím xù lên ngày càng nhiều hơn để bảo vệ cho sự trống rỗng trong tâm hồn, sự nhạt nhẽo trong tình cảm.

Câu chuyện sẽ luôn quay lại với đề tài ai kiếm được nhiều tiền hơn, nhà ai to hơn, đẹp hơn, đồ ai mang “xịn” hơn, xe ai mua mắc hơn… Đó chính là câu chuyện của cuộc sống và nó diễn ra khắp mọi nơi, mọi lúc và tồn tại trong mọi tầng lớp. Mình hiểu và cảm nhận được đó là điều không thể khác được trong cái xã hội và trong cuộc sống này, nhưng sao vẫn thấy lòng nặng trĩu.

Thèm quá những lúc được là chính mình dù mình có không là người nổi tiếng, hay không có nhiều tiền, không mang đồ hiệu, thì vây quanh mình vẫn là những người bạn chân tình, chia sẻ với nhau những câu chuyện thường ngày về cuộc sống không bon chen, không danh lợi…

Có lẽ mình đang nằm mơ chăng? Nếu là giấc mơ thì xin cho mình được tiếp tục mơ thêm một giấc mơ dài nữa về cuộc sống an lành như thế giữa bộn bề thế gian này.

Maika Le





Giơ tay với thử trời cao thấp
Xoạc cẳng đo xem đất vắn dài
avatar
hoang hung

Tổng điểm : 688
Tổng điểm : 4

Re: Suy ngẫm về cuộc sống thường ngày

Bài gửi by hoang hung on 20/1/2011, 10:11

Một hôm gia đình nhà Rùa quyết định sẽ đi picnic. Và với bản tính chậm chạp của mình, chúng đã mất 7 năm để chuẩn bị mọi thứ và lên đường . Mất thêm 2 năm nữa để tìm ra một chỗ cắm trại. Rồi thêm 6 tháng để dọn dẹp và bày biện các thứ.

Nhưng rồi gia đình Rùa phát hiện ra rằng chúng đã quên mang theo muối. “ Một chuyến picnic mà không có muối thì chẳng còn gì là thú vị“, gia đình nhà rùa đồng ý với nhau như vậy.

Sau hơn 1 tháng tranh cãi, cuối cùng một con rùa trẻ nhất, nhanh nhẹn nhất được giao nhiệm vụ quay về nhà lấy muối.

Vừa nghe vậy, con rùa được chọn đã bật khóc the thé, run rẩy thân hình trong chiếc vỏ, giãy nảy từ chối.

Rốt cuộc, nó cũng đồng ý đi về nhà lấy muối với 1 điều kiện : gia đình rùa không được phép ăn bất cứ thứ gì trước khi nó quay trở lại.
Họ nhà rùa đành phải đồng ý và con rùa nọ bắt đầu lên đường.
Nhưng rồi đã 3 năm trôi qua mà con rùa nọ vẫn chưa quay lại. Rồi 5 năm …9 năm, rồi 17 năm…

Cuối cùng rùa bô lão không thể nhịn đói được nữa bèn cắn một miếng bánh sandwich cho đỡ đói.

Đúng lúc đó, con rùa vắng mặt 17 năm qua đột ngột thò đầu ra từ một lùm cây, hét lên the thé:
“Đó … đó… tôi biết mà ! Tôi biết là mọi người sẽ không đợi mà sẽ ăn trước khi tôi quay lại mà. Thôi thôi, tôi không đi lấy muối nữa đâu…”



Thật dễ nuối tiếc về 1 điều gì đó đã mất...nhưng thật khó nhận ra và trân trọng những gì ta đang có...
avatar
hoang hung

Tổng điểm : 688
Tổng điểm : 4

Re: Suy ngẫm về cuộc sống thường ngày

Bài gửi by hoang hung on 20/1/2011, 10:12

Rất nhiều người trong chúng ta lãng phí thời gian để chờ đợi người khác thực hiện những điều mà chúng ta mong đợi.

Rồi chúng ta quá lo lắng về những gì người khác đang làm đến nỗi không tự làm gì cho chính bản thân mình!



Thật dễ nuối tiếc về 1 điều gì đó đã mất...nhưng thật khó nhận ra và trân trọng những gì ta đang có...
avatar
Gió Lào

Tổng điểm : 986
Tổng điểm : 0

Re: Suy ngẫm về cuộc sống thường ngày

Bài gửi by Gió Lào on 20/1/2011, 11:30

Bài viết của Cảnh và Hưng hay quá. Nghĩ mãi mà không biết mình đang vui hay buồn đây. Có lẽ cũng phải cười một tý để người khác không thấy mình đang buồn và phải viết một cái gì đó trước khi đợi mọi người viết bài khác. Thanks s lot!



"Bao nhiêu năm rồi còn mãi ra đi, đi đâu loanh quanh cho đời mỏi mệt..."
avatar
haopt
Admin

Tổng điểm : 2506
Tổng điểm : 6

Re: Suy ngẫm về cuộc sống thường ngày

Bài gửi by haopt on 28/1/2011, 11:15

Tiêu chuẩn làm người năm 2011 mới được công bố như sau:
- Chỉ hút thuốc, không uống rượu (Lâm Bưu) thọ 63 tuổi.
- Chỉ uống rượu, không hút thuốc (Chu Ân Lai) thọ 73 tuổi.
- Vừa uống rượu, vừa hút thuốc (Mao Trạch Đông) thọ 83 tuổi.
- Vừa uống rượu, vừa hút thuốc, vừa đánh bài (Đặng Tiểu Bình) thọ 93 tuổi.
- Vừa uống rượu, vừa hút thuốc, vừa đánh bài lại có cả vợ bé (Trương Học Lương) thọ 103 tuổi.
- Không uống rượu, không hút thuốc, không đánh bài cũng không có bạn gái, chỉ làm người tốt việc tốt (Lôi Phong) hưởng dương 23 tuổi.


Được sửa bởi haopt ngày 28/1/2011, 16:08; sửa lần 1.



ĐẤT KHÁCH MUÔN TRÙNG SAO NHỎ HẸP
QUÊ NHÀ MỘT GÓC NHỚ MÊNH MÔNG

nguyentrongtinh75

Tổng điểm : 342
Tổng điểm : 3

Re: Suy ngẫm về cuộc sống thường ngày

Bài gửi by nguyentrongtinh75 on 28/1/2011, 16:05

Đọc bài của hào nhiều lựa chọn quá. Như vào siêu thị hoa cả mắt. Nhưng an hem B1 nhà ta chắc không ai giống Lôi Phong cả vì ai cũng quá 23 rồi
avatar
haopt
Admin

Tổng điểm : 2506
Tổng điểm : 6

Re: Suy ngẫm về cuộc sống thường ngày

Bài gửi by haopt on 16/3/2011, 08:27

Thảm họa xẩy ra tại Nhật Bản những ngày qua thật là nặng nề, cả thế giới đều bàng hoàng và thực sự khâm phục người Nhật. Với ý thức và tinh thần đoàn kết của người Nhật, chúng ta tin chắc rằng họ sẽ sớm vượt qua những đau thương và mất mát. Xin chia sẻ một bài viết được nhiều người quan tâm trên Vietnamnet

Điềm tĩnh trước thảm họa

Không kích động, không giận dữ là là tinh thần của người Nhật khi họ làm những gì phải làm trong im lặng và với chân giá trị của mình trong lúc phải hứng chịu trận thảm họa kép hiện nay.

Ngày 13/03 có lẽ là một dấu mốc lịch sử của nước Nhật bởi lần đầu tiên phải đương đầu với mối đe doạ phóng xạ lan khắp nơi kể từ sau cơn ác mộng Nagasaki và Hiroshima bị đánh bom nguyên tử năm 1945.

Bản tin sáng của nhiều tờ báo trong và ngòai nước đã loan tin một trận động đất kinh hoàng 9 độ richter xảy ra ở vùng bờ biển đông bắc Nhật và kéo theo sóng thần cao tới 10m ập vào đất liền khiến hơn 10.000 người mất tích. Nước Nhật tan hoang, ước tính số người thiệt mạng và mất tích được dự báo là đã vượt quá 10.000 trong khi con số tử vong chính thức đã lên đến 1.597 người.

Thảm họa động đất và sóng thần chưa hết, Nhật hiện phải đối mặt với rò rỉ phóng xạ từ các nhà máy điện hạt nhân, mối đe dọa lớn nhất từ trước đến nay. Tính đến ngày 15/3, ít nhất 3 vụ nổ tại nhà máy điện hạt nhân Fukushima Daiichi đã xảy ra. Hàng trăm nghìn người trong bán kính 20km kể từ nhà máy hạt nhân đã được sơ tán.

Được biết toàn bộ 5 lò phản ứng (2 ở nhà máy Fukushima số 1 và 3 ở nhà máy Fukushima số 2) trong khu vực bị động đất mạnh nhất đều đã ngừng hoạt động. Nguy cơ tai hại, rò rỉ phóng xạ, đang làm hàng triệu con người lo lắng, không chỉ ở Nhật Bản mà các nước trên thế giới.

Đất nước đứng trước những mất mát, khó khăn và thách thức như vậy, đích thân Thủ tướng Kan và tổng thư ký nội các Edano đã mặc quần áo kaki, trang phục tác nghiệp ở Nhật khi xuất hiện trên truyền hình để trấn an dân chúng và công bố những biện pháp khẩn cấp của Chính phủ.

Đoàn người xếp hàng để chờ nhận nước ở Sendai. Vì đông người quá nên phải xếp uốn cong mới đủ.

Thủ tướng Naoto Kan chia sẻ với nhân dân Nhật rằng: "Động đất, sóng thần và các nhà máy điện hạt nhân là cuộc khủng hoảng nghiêm trọng nhất trong 65 năm qua kể từ Thế chiến II. Việc người Nhật chúng ta có vượt qua được thử thách này hay không phụ thuộc và bản thân mỗi chúng ta. Tôi tin tưởng mạnh mẽ rằng chúng ta có thể vượt qua được trận động đất và sóng thần ghê gớm này bằng cách đòan kết lại".

Niềm tin của ông Kan có căn cứ mạnh mẽ. Bởi sự phối hợp gấp rút nhưng nhịp nhàng, bài bản của chính quyền và dân chúng, một thái độ ứng xử trước thảm họa một cách điềm tĩnh và đoàn kết đã chứng minh điều đó.

Khi tới thăm vùng thảm họa, nhà báo Alex Thomson kể lại rằng không hề có khóc lóc, không kích động cũng chẳng chút giận dữ. Đó là tinh thần của người Nhật khi họ làm những gì phải làm trong im lặng và với chân giá trị của mình. Nước đã rút đi, nhưng con sông của thị trấn tràn ra khắp nơi; có nhiều vũng nước biển tù đọng và khắp nơi toàn bùn. Trong khi đó, các nhân viên cứu hộ bình tĩnh nhặt một thi thể nữa và đặt vào một tấm chăn - họ phải làm bằng tay. Với tất cả yêu thương, kính trọng và nghiêm trang, những người này quấn nạn nhân lại và điều đó gây xúc động hơn bất kỳ một giọt nước mắt nào.

Người thân đã ra đi, tài sản cũng không còn gì nữa nhưng một nụ cười điềm đạm của một chủ nhà hàng ở Minami Sanriku vẫn nở trên môi kể lại may mắn sống sót nhờ tiếng còi báo động.

Từ xưa đến nay, thế giới biết đến Nhật Bản với nền tảng đạo lí cao. Người dân Nhật luôn được rèn luyện tinh thần thép để ứng phó trong mọi hòan cảnh. Ý thức người dân Nhật được thể hiện rõ trong những ngày nước Nhật tan hoang, bối cảnh giao thông khó khăn, mất điện, không có nước sinh hoạt nhưng dân chúng vẫn kiên nhẫn xếp hàng nhận nước, lên xe buýt hoặc chờ gọi điện thoại công cộng. Dù xếp hàng có lâu và dài đến mấy, cũng không ai chen lấn hay xô đẩy, giành giật nhau, tất cả đều im lặng và nhẫn nại.

Do vậy, mặc dù trải qua cơn thảm họa, nhiều người Nhật đau xót nhưng dường như ngay chính người trong cuộc lại có thái độ bình tĩnh hơn người ngoài cuộc. Qua trận thảm khốc này, có lẽ chúng ta cần học tập và rèn luyện một "cái đầu" điềm tĩnh để có được những hành động ứng xử cũng điềm tĩnh và đầy ý thức để ứng biến trong bất kì hoàn cảnh nào như đất nước Nhật đã và đang phải trải qua.

Và không cần phải học những gì cao xa mà chỉ cần bắt đầu học từ việc nhỏ nhất đó là ứng xử trong tham gia giao thông, lễ hội, hay trong sinh hoạt hàng ngày...mỗi người chỉ cần nhường nhịn, ứng xử văn minh, không nóng nẩy thì một ngày nào đó không xa chúng ta cũng sẽ được như nước Nhật hôm nay.
[u]



ĐẤT KHÁCH MUÔN TRÙNG SAO NHỎ HẸP
QUÊ NHÀ MỘT GÓC NHỚ MÊNH MÔNG
avatar
Gió Lào

Tổng điểm : 986
Tổng điểm : 0

Re: Suy ngẫm về cuộc sống thường ngày

Bài gửi by Gió Lào on 16/3/2011, 21:39

Để đạt được cách ứng xử như người Nhật, có lẽ 50 năm nữa chúng ta cũng khó lòng đạt được. Cứ nhìn cách cư xử với nhau ở ngoài đường là sẽ thấy ngay. Ai cũng biết, cũng hô hào này nọ nhưng có làm được gì đâu. Nếu như mọi người đều ý thức được "VĂN HÓA XẾP HÀNG" trong mọi hoạt động sống thì có lẽ xã hội chúng ta sẽ văn minh hơn nhiều lần.



"Bao nhiêu năm rồi còn mãi ra đi, đi đâu loanh quanh cho đời mỏi mệt..."
avatar
canhhv

Tổng điểm : 392
Tổng điểm : 3

Re: Suy ngẫm về cuộc sống thường ngày

Bài gửi by canhhv on 17/3/2011, 10:10

Có mỗi việc hô hào, tổ chức đi ăn nhậu mà còn khó thực hiện nữa là..hê hê.
Chú Hào đừng có mơ người mình ứng xử được như người Nhật, chắc là nghìn năm Thăng Long nữa cũng khó có thể làm được. Laughing



Giơ tay với thử trời cao thấp
Xoạc cẳng đo xem đất vắn dài
avatar
canhhv

Tổng điểm : 392
Tổng điểm : 3

Re: Suy ngẫm về cuộc sống thường ngày

Bài gửi by canhhv on 18/3/2011, 16:14

Khi lập topic này mình cũng rất mong là có nhiều anh em cùng đồng cảm, hưởng ứng.
Nhưng đến nay, khôgn những topic này mà nói chung về diễn đàn cũng thấy ít người có cảm hứng, tham gia. Có 1 số người thi thoảng cũng vào xem nhưng không có can đảm dám lộ diện.
Hy vọng thời gian tới diễnb đàn sẽ nhận được nhiều sự chia sẻ hơn từ các thành viên 12B1.

Như các bạn đã biết,Nhật bản đã phải chịu 1 sự cố thiên tai vô cùng khủng khiếp, không thể dự đoán trước được. Cũng như chúng mình, cũng có thể gặp những hoàn cảnh, những cuộc chia tay khôgn báo trước. Vì vậy, mong tất cả các anh em 12B1 hãy cố gắng sáp lại gần nhau hơn để có thể chia sẻ cho nhau những vui, buồn; khó khăn.

Cám ơn mọi người đã chia sẻ.
Hẹn gặp ở quán bia, một ngày gần nhất.

hehe, haha, huhu.



Giơ tay với thử trời cao thấp
Xoạc cẳng đo xem đất vắn dài
avatar
Quy

Tổng điểm : 386
Tổng điểm : 3

Re: Suy ngẫm về cuộc sống thường ngày

Bài gửi by Quy on 21/3/2011, 09:44

Đọc cái tin này của chú Cảnh nghe mà rợn cả người. Nghe thiên hạ đồn năm 2012 là năm tận thế đấy. Chính xác đến ngày 21/12/2012 anh em sẽ hết cơ hội ăn nhậu, do vậy cần tận dụng trước ngày đó.

Anh em khởi động vụ họp hành đi nhé. Chú Nam chưa lên tiếng, theo mình hiểu là cần thêm thời gian thử thách đối tác (nghe tin việc này có liên quan đến Chung Hiền, vì trước đây bạn Chung lỡ cá cược 10 chai hehe..).

Do vậy trọng tài quyết định: CHUYỂN sang chú khác tổ chức trước, vụ chú Nam sẽ tính sau...

Sponsored content

Re: Suy ngẫm về cuộc sống thường ngày

Bài gửi by Sponsored content


    Hôm nay: 17/10/2018, 14:57