12B1 CHUYÊN TOÁN 1989-1992

Chào mừng bạn đến thăm ngôi nhà của chúng tôi - Lớp 12B1 Chuyên Toán (1989-1992) - Đại học Vinh.

Nếu bạn là thành viên thì tại sao bạn không đăng nhập đi nhỉ? Chúng tôi luôn vui mừng khi đón bạn trở về ngôi nhà này. Đừng nên ẩn dật hoặc bỏ đi bạn nhé.

Nếu bạn là khách xin bạn cứ tự nhiên như ở nhà. Tuy nhiên, đây là diễn đàn của lớp nên bạn không thể đăng ký thành viên được. Chúc bạn có những giây phút thư giãn tuyệt vời với chúng tôi Smile
12B1 CHUYÊN TOÁN 1989-1992

KẾT NỐI BẠN BÈ - HƯỚNG VỀ QUÊ HƯƠNG

chao mung ban den dien dan chuyen toan vinh

Nhớ Quê

Share

Re: Nhớ Quê

Bài gửi by canhhv on 8/9/2009, 17:19

Thơ và ký ức







Người làm thơ mong đổi lấy tiếng cười
Mong nhận lấy những khen chê tâng bốc
Ta lấy thơ làm khăn lau nước mắt
Rồi phơi khô mang cất gọn vào tim

Khi nỗi đau thi thoảng chẳng nằm im
Đếm ngày tháng trôi dài trong khoắc khoải
Ta thừa hiểu cuộc đời là thế đấy
Nhưng vẫn hoài nhung nhớ một thời xa

Muốn xua đi vùng kỷ niệm đã nhòa
Nhưng không thể - Nó như tên hành khất
Đứng yên lặng , ánh nhìn như trách móc
Khiến lòng mềm - đổ sụp một niềm tin

Từ trượt sâu trên con dốc vô hình
Ngàn viên sỏi cày trái tim rướm lệ
Nghe thấm thía cái đau nhừ thân thể
Mới hay đời cần lắm sự bình yên

Gửi vào thơ dấu chấm lặng không tên
Thôi ký ức ngủ đi - đêm dỗ giấc
Ta sẽ gượng cho đêm đừng hụt hẫng
Để thơ còn dong ruổi bước viễn du ...
avatar
canhhv

Tổng điểm : 392
Tổng điểm : 3

Re: Nhớ Quê

Bài gửi by canhhv on 8/9/2009, 17:24

CÁI ROI MÂY BỐ KHÔNG ĐÁNH BAO GIỜ

Tuổi trẻ vô tư quên ăn, quên sợ
Đi học quên bút, vở
Một thời chăn trâu tắm truồng
Dầm trong nắng trong mưa.

Quê hương với bao dòng sông xanh, đỏ
Bao dòng đục dòng trong, không dòng nào không ngụp lặn vẫy vùng
Những trận giả công đồn hoá thân những anh hùng
Nghe náo loạn cả một vùng sông nước.

Giữa buổi gặt ngòai đồng bố về bắt được
Ra đầu làng bố đứng vẫy tôi
Ngoi dưới sông lên mà trán vã mồ hôi
Tim như nhịp trống đập loạn chiều sợ hãi.

Mẹ vắng nhà bởi đang mùa gặt hái
Mong mẹ về để đỡ trận đòn roi
Bố nhẹ nhàng: Tắm gội rồi mang sách ra coi
Rồi bố vác đòn càn* ra đồng gánh lúa.

Bố đi rồi tim tôi như nhảy múa
Sách giở ra nhưng lòng nghĩ vu vơ
Sẵn bút mực rồi vẽ rồng phượng, viết thơ
Thoả nỗi mừng vui, che đậy điều sợ hãi.

Tối. Cơm nước xong bố chậm rãi:
Mang sách ra học bài!
Tôi mừng thầm ngồi ngậm bút, gãi tai
Và tự hỏi: Bố có đánh mình không nhỉ?

Mới đó mà kẻng ba phòng** đã điểm
Bố bảo: Soạn sách bút đi mai sớm đến trường
Rồi lên đây nằm sấp xuống giường
Tôi hỏi tội ai cho đi dầm mình sông nước.

Chiếc cặp tuột khỏi tay, sách văng ra xuôi ngược
Tôi nhẩn nha nhặt từng quyển xếp vào
Chiếc roi mây giắt trên mái nhà cao
Bố rút Ro..ạt, nghe buốt xương lạnh tuỷ.

Giường bên mẹ vẫn chưa ngủ
Ngồi trong màn lặng lẽ dõi theo
Mẹ dục tối: Xin lỗi bố đi con
Và mai nhớ đừng leo trèo, bơi lội.

Tôi nằm úp mặt xuống gối
Hai tay rối rít che mông
Nước mắt chảy ròng ròng
Bố bảo: Đã đánh đâu mà khóc.

Rồi bố vụt mạnh roi xuống giường, nghe nhói lên trong óc
Nay cho nợ đòn mai cấm được tắm sông
Cấm leo trèo, con nhớ hay không
Nếu tái phạm lần sau đừng có trách.

Bố lặng lẽ đi ra gài roi mây lên mái nhà
Giường bên mẹ thở phào nhẹ nhõm
Suốt cả tuổi thơ tôi bố không đánh roi nào
Nay khôn lớn trưởng thành, nhìn roi mây xưa vẫn y nguyên nỗi sợ.

Chiếc roi mây để một đời tôi nhớ
Như báu vật cuộc đời bố dạy lớn, khôn
Nay qua muôn dặm hải hồ đến rừng thẳm thâm sơn
Luôn vững bước bởi thấu tình Phụ tử.

Sài Gòn, chiều mưa 08/909.sưu tầm được bài thơ hay



Giơ tay với thử trời cao thấp
Xoạc cẳng đo xem đất vắn dài
avatar
canhhv

Tổng điểm : 392
Tổng điểm : 3

Re: Nhớ Quê

Bài gửi by canhhv on 29/9/2009, 16:19

Hôm nay, nhận được tin bão đổ về Miền Trung. Lòng lại da diết nỗi nhớ quê. Chép tặng các bạn bài thơ "Quê Hương" của Đỗ Trung Quân cho vơi nỗi nhớ nhà.


Đỗ Trung Quân

Quê Hương








Quê hương là gì hở mẹ
Mà cô giáo dạy phải yêu
Quê hương là gì hở mẹ
Ai đi xa cũng nhớ nhiều

Quê hương là chùm khế ngọt
Cho con trèo hái mỗi ngày
Quê hương là đường đi học
Con về rợp bướm vàng bay

Quê hương là con diều biếc
Tuổi thơ con thả trên đồng
Quê hương là con đò nhỏ
Êm đềm khua nước ven sông

Quê hương là cầu tre nhỏ
Mẹ về nón lá nghiêng che
Là hương hoa đồng cỏ nội
Bay trong giấc ngủ đêm hè

Quê hương là vòng tay ấm
Con nằm ngủ giữa mưa đêm
Quê hương là đêm trăng tỏ
Hoa cau rụng trắng ngoài thềm

Quê hương là vàng hoa bí
Là hồng tím giậu mồng tơi
Là đỏ đôi bờ dâm bụt
Màu hoa sen trắng tinh khôi
Quê hương mỗi người chỉ một
Như là chỉ một mẹ thôi
Quê hương có ai không nhớ ...

Ðỗ Trung Quân

ST, Sài gòn chiều mưa



Giơ tay với thử trời cao thấp
Xoạc cẳng đo xem đất vắn dài
avatar
canhhv

Tổng điểm : 392
Tổng điểm : 3

Re: Nhớ Quê

Bài gửi by canhhv on 27/10/2009, 10:52

Quê Ngoại








Nhớ ngày giỗ ngoại mẹ về thăm
Hương vàng trầu quả lội tắt đồng
Bước thấp bước cao lòng nằng nặng
Mẹ nhớ ngày xưa thưở chưa chồng

Vườn ngoại nằm bên cạnh con sông
Bên kia là núi, dọc cánh đồng
Cò bay từng lũ như nổi sóng
Cánh trắng chập chùng giữa tầng không…

Vườn ngoại nhãn na mít chuối hồng
Mùa nào hoa đấy rộn tiếng ong
Từng đàn bướm lượn như trong mộng
Thơm ngát hoa chanh trắng hoa bòng

Mẹ kể hồi xưa ngoại tóc dài
Thôn Đoài nức tiếng cả gái trai
Bà theo ông ngoại khi mười bảy
Mến gã xóm Đông hát ca tài…

Theo mẹ con đi về Quê ngoại
Dì cậu ai ai cũng quý người
Nhớ khi trở lại vai trĩu nặng
Nào lạc khoai vừng, ít ngô tươi…

Xa ngoại mẹ đi đến xứ người
Mỗi lần giỗ tết lại về chơi
Mỗi lần con lại theo gót mẹ
Quê ngoại theo con cả cuộc đời



Giơ tay với thử trời cao thấp
Xoạc cẳng đo xem đất vắn dài
avatar
chunghuyen

Tổng điểm : 224
Tổng điểm : 0

Re: Nhớ Quê

Bài gửi by chunghuyen on 11/12/2009, 17:00

Sông Lam

Sông bổ đôi Nghệ Tĩnh
Sông nằm hóa lục bát Nguyễn Du
Sông đứng thành Hồng Lĩnh
Sông đi thành ví dặm trời xanh

Sông vắt kiệt lòng mình nuôi đất cát
Thương đất nghèo sông xanh rớt mồng tơi
Sông ẩn hồn trong vại cà,vại nhút
Một củ khoai cũng lấp ló mây trời
Con cò mặc áo tơi đi học
Cá sông Lam còi cọc toát mồ hôi

Gió hào kiệt thổi xơ Nghệ Tĩnh
Cá gỗ nuôi lớn những thiên tài
Trời hào phóng mây trắng
Đất tằn tiện ngô khoai

Đến cỏ dại cũng mọc thành chữ nghĩa
Đồ Nghệ Sông Lam dạy biển cả học bài
Gió Lào thổi mây dòn bánh đa nướng
Sông Lam nuôi nứt nẻ mỗi hạt vàng
Gió lập ngôn đầu hồi lĩnh xướng
Khoai lang gàn luống dọc thích bò ngang

Sông thao thức sông tràn bờ bắc
Sông nằm mơ tĩnh lặng khói bờ nam
Thúy Kiều đến Tiên Điền tìm họ mạc
Hai trăm năm Tiền Đường mê mẩn nước Lam Giang
Để rú Quyết lặng thầm đi cứu nước
Sông veo veo trời đất thoắt sen vàng

Sông Lam ăn cát mà xanh,uống trời mà mát
Trăng cháy hết lòng sâu quyết liệt cả cơ hàn
Người giàu có nên dất nghèo khô khát
Kìa gió Lào thổi cong sông Lam...

(Trần Mạnh Hảo)
avatar
chunghuyen

Tổng điểm : 224
Tổng điểm : 0

Re: Nhớ Quê

Bài gửi by chunghuyen on 11/12/2009, 17:05

Tặng chồng Nga bài thơ này:
QUÊ EM

Chẳng hiểu cớ gì anh lại yêu quê em
Xứ Nghệ - miền Trung bao mùa nắng cháy
Mỗi lần về quê, là em lại dạy (*)
Rú Thành nghe lạ hóa quen

Về theo em - anh tới bến sông
chợ Mí bạt ngàn là hến
Thúng nhỏ thúng to đong bằng bát
Mua về... ăn để thay rau

Quê em, anh tới - Hưng Châu
Vùng quê đất cằn đá sỏi
Người quê yêu thương quá đỗi
Đi - về tay nắm bàn tay

Quê em, anh viết hôm nay
Hình như có em trong đó
Miền Trung đầy nắng và gió
Đợi anh lên tàu về thăm!
avatar
chunghuyen

Tổng điểm : 224
Tổng điểm : 0

Re: Nhớ Quê

Bài gửi by chunghuyen on 11/12/2009, 17:06

Có bài thơ sưu tầm của một Người xa xứ Canada:
Em về xứ Nghệ


Vài hôm nữa em trở về xứ Nghệ
Đất Hà Thành nhớ mãi buớc chân em
Canada băng giá sẽ lạnh thêm
Vì không còn nhận thư em nồng ấm

Sông Cả thủy chung nuớc sâu thăm thẳm
Như ân tình nguời xứ Nghệ sắt son
Quỳnh Lưu, Phúc Sơn nơi đó vẫn còn
Ghi lại dấu chân nguời em gái nhỏ

Nam Đàn, Quế Phong vẫn còn đợi đó
Đô Lương, Quý Châu muôn thuở lưu danh
Quê hương em chưa có buớc chân anh
Nhưng ở trong tim như người em gái

Cửa Lò, Tương Dương, Quả Sơn, Bạch Mã
Đền An Dương làm nhớ chuyện Mỵ Nương
Hay em muôn đời về đó chung thân
Vì nhớ lại câu Hoành Sơn nhất đới

Cháo lương Vinh, tương Nam Đàn đang đợi
Cam Xã Đoài vang giọng hát đò đưa
Em có về thăm Bạch Quả chiều mưa?
Một lần đi, biết bao giờ trở lại?

Thành phố Vinh, sẽ làm anh nhớ mãi
Có nguời em về lại mái nhà xưa
Nơi quê hương hạnh phúc sẽ dư thừa
Và quên lãng những ngày xưa tâm sự

Thời gian trôi đưa mỗi nguời một ngả
Quả đất tròn chắc gì sẽ gặp nhau?
Nhưng dẫu xa anh vẫn nhớ hôm đầu
Em viết cho anh thư tình thắm thiết

Tân Văn (Canada)
avatar
chunghuyen

Tổng điểm : 224
Tổng điểm : 0

Re: Nhớ Quê

Bài gửi by chunghuyen on 11/12/2009, 17:13

Tặng Hào bài thơ sưu tầm:
Nghệ Tĩnh vẫn ở miền Trung
Ai đặt nơi khác ông tung cước giờ
Nay tách hai tỉnh cách bờ
Cầu sắt Bến Thủy điểm chờ hai bên
Nói xong cũng phải gọi tên
Nghệ An đứng trước phía bên Bắc vào
Cùng chung một ngọn gió lào
Hà Tĩnh tiếp nối ngọt ngào dòng Lam
Hai tỉnh giờ khác Ủy Ban
Nhưng hò ví dặm hoà chan một dòng
Bắc Nam đi ngược đi vòng
Đố ai không phải qua dòng Lam xanh
avatar
canhhv

Tổng điểm : 392
Tổng điểm : 3

Re: Nhớ Quê

Bài gửi by canhhv on 28/12/2009, 15:22

Lại một năm mới nữa sắp đến rồi, sống xa quê mới cảm nhận được những nỗi lòng của người con xa quê mỗi độ xuân về. Chép tặng các bạn bài thơ cho vơi nỗi nhớ nhà.


Quê Hương

Quê hương hai chữ dễ thương
Ở xa càng nhớ càng vương nổi buồn
Nhớ khi còn bé tắm truồng
Dầm mưa đùa giỡn chèo xuồng qua sông
Nhớ khi lúa trổ đòng đòng
Con chim se sẽ ra đồng kiếm ăn
Nhớ khi sóng nước lăn tăn
Là mùa nước ngập, lưới giăng ven bờ
Nhớ khi tôm cá đầy lờ
Nhớ mùa bông súng đợi chờ mắm kho
Nhớ bông điên điển trời cho
Nấu canh tép lóng nồi to ngon lành
Nhớ ơi ly sữa đậu nành
Thơm tho béo ngọt ai đành lòng quên
Nhớ khi ngơ ngẩn buồn tênh
Ra vườn hái mận, trèo lên cây dừa
Mang theo cái võng đong đưa
Thả hổn theo gió, giấc trưa mơ màng
Mộng du tôi bỗng thấy nàng
Cùng nhau hò hẹn lên ngàn hái hoa
Đem về đám cưới đôi ta
Giựt mình tĩnh giấc ngỡ là đã xong
Nhớ khi cái thuở long nhong
Nhặt hoa phượng đỏ thắm hồng tặng em
Nhớ khi trốn học ăn kem
Trưa hè nắng cháy lại thèm mủ trôm
Quê hương cuối xóm đầu thôn
Chổ nào cũng có mảnh hồn trẻ thơ
Quê hương có tiếng hò ơ
Nghe sao ngọt lịm bao giờ mới quên
Quê hương có ánh sao đêm
Có trăng trong sáng êm đềm mến yêu
Nhớ khi cùng bạn thả diều
Khói đồng nghi ngút sáo chiều vi vu
Ban đêm nghe tiếng chó tru
Tiếng gà gáy sáng sương mù giăng ngang
Nhớ khi thăm ngoại bên làng
Qua đò cô lái hát vang giữa dòng
Nghe sao rạo rực trong lòng
Thấm tình quê mẹ nước sông ngọt ngào
Quê hương là chốn chôn nhao
Hỏi ai không nhớ dạt dào góc quê.





Giơ tay với thử trời cao thấp
Xoạc cẳng đo xem đất vắn dài
avatar
canhhv

Tổng điểm : 392
Tổng điểm : 3

Re: Nhớ Quê

Bài gửi by canhhv on 5/4/2010, 16:46

MẸ!

Nhớ một buổi chiều,mưa hắt hiu!
Mắt buồn mẹ đứng ngóng trông theo
Một hình dáng nhỏ,thân yêu ấy!
Rồi khóc biệt ly,giữa xóm nghèo!

C
on bước đi mà chân tái tê!
Nắng vàng thôi rụng giưã bờ đê
Mẹ ơi! Conthấy chân trời xám
Và gió từ đâu bỗng kéo về!


Mẹ hỡi! Đêm này lạnh lắm không
Trời ơi! Xin kéo lại mùa Đông!
Đừng mang giá rét về nơi ấy!
Dù chỉ lùa qua,những cánh đồng


Và gió đừng rung những lá vàng!
Dẫu trời trở lạnh báo thu sang!
Mẹ ơi! Con thấy đôi cò trắng
Chiều cuối thu, hay đứng trước làng!

Thức trắng đêm này nghe mưa rơi!
Niềm đau thôi vọng bốn phương trời!
Ngày mai con sẽ về thăm mẹ!
Mẹ của hồn con! Mẹ của đời!!!



Giơ tay với thử trời cao thấp
Xoạc cẳng đo xem đất vắn dài

nguyentrongtinh75

Tổng điểm : 342
Tổng điểm : 3

Re: Nhớ Quê

Bài gửi by nguyentrongtinh75 on 6/4/2010, 03:59

Đọc các bài thơ sưu tầm anh cảnh về quê hương rất đậm tình người, chứng tỏ tâm hồm anh đậm chất văn chương. Ngày xưa, trong lớp nhưng bài văn hay thườngg là của anh Lâm Tùng, anh Thành Chung, cô Thúy Nga hay cô Cẩm Hương.
Thỉnh thoàng mong các anh trổ tài bằng vài ba câu thơ con cóc cho vui nhé
avatar
namnt

Tổng điểm : 158
Tổng điểm : 0

Re: Nhớ Quê

Bài gửi by namnt on 6/4/2010, 09:44

Ngày xưa lúc ta chưa biết gì (hoặc nhát) thì các chú Chung Huyền, Hoà ngố, Cảnh chù, Hoà cào, Tùng cắc... có lẽ đã thi đấu với nhau để giành giật 3 cô hoa hậu của lớp, rồi cuối cùng các hoa hậu lần lượt ra đi để rồi các chú tiếc ngẩn ngơ, đến tận bây giờ có người vẫn gửi hồn vào thơ giải sầu. hehe. có đụng chạm ai thì thông cảm nhé.
avatar
Gió Lào

Tổng điểm : 986
Tổng điểm : 0

Re: Nhớ Quê

Bài gửi by Gió Lào on 6/4/2010, 11:23

Tranh giành người đẹp là chuyện xưa nay cũng không phải là ít mà Nam, nhưng cũng may là không có anh nào bị tổn hại về thể chất cũng như tinh thần cả. Lớp 10 có 4 tiểu thư xinh đẹp giống như tứ đại mỹ nhân của lớp. Anh chàng nào mà chả thầm yêu trộm nhớ cơ chứ. Nhưng rồi một người đẹp đã chuyển đi đó là Hằng Thang Chương. Bây giờ cũng không có thông tin gì cả. Hay là Hằng và Đức bờm gặp nhau và thành duyên ở chốn xa xôi mịt mù nào rồi cũng nên. Được như thế thì hay quá còn gì, vì ít ra lớp mình cũng còn được một đôi bạn để mà tự hào Very Happy
Quê hương quả là tuyệt vời quá. Đọc những bài thơ của Cảnh mà thấy lòng dâng đầy nỗi nhớ thương. Nhớ cũng nhiều mà thương thì vô kể. Yêu quê mà chẳng biết làm gì cho quê hương. Vẫn chỉ là kẻ ăn bám quê hương. Cũng thấy mình thật xấu hổ. Cũng may là mình vẫn chưa làm điều gì hổ thẹn với quê hương cả. Ít ra là như thế.



"Bao nhiêu năm rồi còn mãi ra đi, đi đâu loanh quanh cho đời mỏi mệt..."
avatar
namnt

Tổng điểm : 158
Tổng điểm : 0

Re: Nhớ Quê

Bài gửi by namnt on 6/4/2010, 13:09

Đang nghỉ trưa lang thang trên mạng sưu tầm thơ về xứ Nghệ tặng anh em, hy vọng anh em sau này thành nhưng hào kiệt về xây dựng quê hương hay chí ít cũng làm rạng danh quê hương:

Chập chờn ngủ vẫn nhận ra xứ Nghệ
Tiếng xe lăn khó nhọc dọc miền đồi
Trong hơi gió nghe mặn mòi muối biển
Bụi con đường đất đỏ, thấm mồ hôi


Nơi cây cỏ cũng cỗi cằn, khắc khổ
Tựa vai vào vách núi đỡ thiên tai
Mặt gió nóng,lưng đã là bão lụt
Cơm độn khoai đắp đổi tháng năm dài


Tiếng mộc mạc nhận ra người xứ Nghệ
Đi muôn nơi, giọng nói vẫn quê nhà
Bền chí lớn, chịu nhọc nhằn lam lũ
Trên đất nghèo mơ sải cánh bay xa



Sống tằn tiện, chắt chiu từng hạt muối (cá gộ )
Cần hy sinh, hiến hết cả gia tài
Người xứ Nghệ rạch ròi yêu với ghét
Đã hứa rồi, chẳng một chút đơn sai


Đi tìm nhận đồng hương trên đất khách
Cứ ngỡ như gặp bạn cũ lâu ngày
Một bát gạo cũng sẵn lòng san sẻ(Mần chi phải ai cũng rứa)
Chim thêm đàn, tay nối những bàn tay


Thật kỳ lạ, mảnh đất cằn xứ Nghệ
Mỗi cổng làng thành trang sử biên niên
Nơi đòn gánh gồng hai đầu đất nước
Nơi sinh ra những hào kiệt, thánh hiền.
avatar
canhhv

Tổng điểm : 392
Tổng điểm : 3

Re: Nhớ Quê

Bài gửi by canhhv on 6/4/2010, 14:03

Hay quá, chú Nam đã xuất hiện trên bầu trời Thi ca.
Đây là tin báo hiệu chú Nam sắp lấy vợ rồi pà con oi...hehe



Giơ tay với thử trời cao thấp
Xoạc cẳng đo xem đất vắn dài
avatar
canhhv

Tổng điểm : 392
Tổng điểm : 3

Re: Nhớ Quê

Bài gửi by canhhv on 7/4/2010, 10:41

CÓ bài thơ hay, chép tặng các bạn:

Thăm quê

Xa xa đã thấy cây đa
Trước đình đứng đợi, quê nhà như mơ
Bao nhiêu tháng đợi, năm chờ
Mong về quê mẹ, thăm bờ tre xanh

Gió đưa hương lúa ngọt lành
Cò bay sải cánh, nắng hanh đồng chiều
Quê nhà biết mấy là yêu
Nuôi ta khôn lớn, những chiều lưng trâu…



Trải bao biến động bể dâu
Mái đầu điểm bạc lên màu muối tiêu
Quê hương một thuở liêu xiêu
Buồn, vui, no, đói, với nhiều mến thương


Bao nhiêu kỷ niệm vấn vương
Một thời chân sáo đến trường tuổi thơ
Bờ đê đánh đáo, chơi cờ
Cánh diều no gió, giấc mơ chiều hè

Mùa về, giúp mẹ kéo xe
Tập làm trận giả, chia bè đánh Tây
Thoi đưa năm chục năm đầy
Về thăm chợt thấy nơi đây đẹp giàu

Lúa, ngô sát cánh xanh màu
Nghề thêm phát triển, đứng đầu thêu ren
Nhà tầng, xanh, đỏ đua chen
Đình chùa tôn tạo giờ xem sang nhiều

Các em đến lớp sáng chiều
Học sinh tiến bộ bao điều giỏi ngoan
Trải bao chớp bể mưa ngàn
Xa quê lòng vẫn muôn vàn nhớ quê.






Giơ tay với thử trời cao thấp
Xoạc cẳng đo xem đất vắn dài
avatar
hoang hung

Tổng điểm : 688
Tổng điểm : 4

Re: Nhớ Quê

Bài gửi by hoang hung on 7/4/2010, 10:51

Đọc lại những bài thơ càng thấy một phong cách Nghệ thấm vào từng câu thơ. Cảm thấy có một cái gì đó da diết. Những ai xa quê hương nên vào đây để được tắm mình trong những vần thơ đặm tình xứ Nghệ.
Buồn cho những ai vì cơm áo gạo tiền mà không có thời gian đọc những bài thơ mà 12B1 đã rất cố gắng chép tặng. Nhất là chính những thành viên 12B1.



Thật dễ nuối tiếc về 1 điều gì đó đã mất...nhưng thật khó nhận ra và trân trọng những gì ta đang có...
avatar
Gió Lào

Tổng điểm : 986
Tổng điểm : 0

Re: Nhớ Quê

Bài gửi by Gió Lào on 9/4/2010, 18:12

Một ngày tôi vào thăm Ngã ba Đồng Lộc, được nghe lại bài thơ "Cúc ơi" mà thấy lòng mình đau thắt lại. Bài thơ xúc đọng đến nỗi mỗi khi đọc nó thấy có gì đó gai gai khắp người, cay cay nơi khóe mắt. Tuổi trẻ chúng ta đã làm gì khi bằng tuổi của các cô gái ngày ấy...
Bài thơ này nhà thơ Yến Thanh viết khi mọi người tìm thấy xác 9 cô còn lại một mình cô Hồ Thị Cúc vẫn chưa tìm thấy thi thể. Cũng đúng thôi, bom nó cày xới như thế tìm một xác người đâu phải là chuyện đơn giản. Thế nhưng có một điều kì lạ là khi bài thơ này được đọc lên để khấn cho Cúc, thì sau đó mọi người đã tìm được xác cô... Có lẽ trời cũng thấu hiểu được lòng người và ông trời đã xúc động với nhân tình...
Ngày 30/4 sắp đến, tôi muốn được chia sẻ với các bạn bài thơ này:


CÚC ƠI

Tiểu đội đã xếp một hàng ngang
Cúc ơi em ở đâu không về tập hợp?
Chín bạn đã quây quần đủ hết
Nhỏ-Xuân-Hà-Hường-Hợi-Rạng-Xuân- Xanh
A trưởng Võ Thị Tần điểm danh
Chỉ thiếu mình em
(Chín bỏ làm mười răng được!)

Bọn anh đã bới tìm vết cuốc
Ðất sâu bao nhiêu bọn anh không cần
Chỉ sợ em đau nên nhát cuốc chùng
Cúc ơi! Em ở đâu?
Ðất nâu lạnh lắm
Da em xanh
Áo em thì mỏng!
Cúc ơi! Em ở đâu?
Về với bọn anh tắm nước sông Ngàn Phố
Ăn quýt đỏ Sơn Bằng
Chăn trâu cắt cỏ
Bài toán lớp Năm em còn chưa nhớ
Gối còn thêu dở
Cơm chiều chưa ăn

Ở đâu hỡi Cúc
Đồng đội tìm em
Đũa găm, cơm úp
Gọi em
Gào em
Khan cổ cả rồi
Cúc ơi!



"Bao nhiêu năm rồi còn mãi ra đi, đi đâu loanh quanh cho đời mỏi mệt..."
avatar
Gió Lào

Tổng điểm : 986
Tổng điểm : 0

Đi tìm bài thơ gốc của bài hát "Khúc hát sông quê"

Bài gửi by Gió Lào on 9/4/2010, 18:33

Có lẽ nhiều người biết bài hát này nhưng ít người biết bài thơ gốc của nó nhỉ? Post lên cho anh em thưởng thức nhé:

Khúc hát sông quê
(Lê Huy Mậu )

Ngỡ như người đã hát thay tôi
ngỡ như tôi đã lẫn vào câu hát
Tuổi thơ ơi!
quá nửa đời phiêu dạt
ta lại về úp mặt vào sông quê
như thuở nhỏ
úp mặt vào lòng mẹ
để tìm sự chở che…


Xin bắt đầu từ hạt phù sa
ta cúi nhặt tình cờ bên bờ sông tháng chạp
Ôi! Phù sa
những cá thể tự do trong hành trình của đất
đêm nao
chớp bể, mưa nguồn
trong cơn thác lũ
trong sóng đỏ
đất đi
kiến tạo
sinh thành...


Em ơi!
quả ớt cay bổi hổi
trên bãi sông
thuở chưa dấu chân người
anh nghe nói
có một thời
tất cả còn hoang dại
tổ tiên ta chỉ hái lượm mà thôi
lại nghe nói
thưở ta chưa biết ăn gì cả
ta cùng cây cỏ sinh đôi
rồi cây cỏ ăn ta
rồi ta ăn cây cỏ
cũng là khi cay đắng, ngọt bùi
ta và đất kết giao
lấy dòng sông làm lời thề non nước…


Chẳng biết ta đã ăn ở thế nào với đất
mà đất lở sông ơi!
nơi ta chăn trâu thả diều ngày cũ đã đâu rồi
hạt đất quê ta giờ đã bồi về đâu chẳng biết
có làng xóm nào sinh
có hòn đảo nào sinh
từ hạt đất bờ sông quê ta lở
như cuộc đời ta khuyết hao
để đắp bồi rờ rỡ
những sớm má hồng ríu rít cháu con ta…


Này dòng sông!
ai đã đặt tên cho sông là sông Cả?
ai đã gọi sông Cả là sông Lam ?
ta đơn giản chỉ gọi là con sông quê hương
tháng ba phù sa sóng đỏ
cá mương đớp ngọn lúa đòng đòng
tháng năm
ta lặn bắt cá ngạnh nguồn
tháng chín
cá lòng bong
ta thả câu bằng mồi con giun vạc
tháng chạp
ta nếm vị heo may trên má em hồng…
Để rồi ta đi khắp núi sông
ta lại gặp
tháng ba…tháng năm…tháng chạp
trong vị cá sông
trên má em hồng…


Này dòng sông
ngươi còn nhớ chốn ta ngồi ngóng mẹ
phiên chợ Lường vời vợi tuổi thơ ta
sao ngày ấy ta dễ ngoan đến thế
mẹ cho ta một xu bánh đa vừng
ta ngoan hết một ngày
ta ngoan suốt cả năm
ta thương mẹ đến trọn đời ta sống
quê hương ta nghèo lắm
ta rửa rau bến sông cho con cá cùng ăn
ta mổ lợn
con quạ khoang cũng ngồi chờ chia thịt
cá dưới sông cũng có tết như người trên bãi sông
ta trồng cây cải tươi
ta ăn lá còn bướm ong thì hút mật
lúa gặt rồi- còn lại rơm thơm
trâu đủng đỉnh nhai cả mùa đông lạnh…


Cùng một bến sông
phía dưới trâu đằm
phía trên ta tắm…
trong ký ức ta
sao ngày xưa yên ổn quá chừng
một dòng xanh trong chảy mãi đến vô cùng !…


Được sửa bởi hoango ngày 9/4/2010, 21:26; sửa lần 1.



"Bao nhiêu năm rồi còn mãi ra đi, đi đâu loanh quanh cho đời mỏi mệt..."
avatar
NIEN CS

Tổng điểm : 207
Tổng điểm : 0

Re: Nhớ Quê

Bài gửi by NIEN CS on 9/4/2010, 21:21

Đây chính xác là nguyên tác của Lê Huy Mậu. Ông này quê ở xã mình nên các địa danh trong bài thơ đều đậm chất Thanh Chương. Khi bài hát mới được phổ nhạc, mọi người cứ nghĩ là sông Bùng quê Nguyễn Trọng Tạo, nhưng đó chính là Sông Lam. Chợ Lường ở Đô Lương. Quê mình thường đi qua đò Rạng để sang chợ Lường. Các bà đi chợ về mua mấy cái bánh khô Đô lương bẻ cho mỗi đứa một miếng. Ôi! Nghĩ đến mà thèm ghê!
avatar
namnt

Tổng điểm : 158
Tổng điểm : 0

Re: Nhớ Quê

Bài gửi by namnt on 10/4/2010, 15:02

Cái chi xứ Nghệ cũng hay:

Ai ơi cà xứ Nghệ ,
Càng mặn lại càng giòn
Nước chè xanh xứ Nghệ
Càng chát lại càng ngon ...
Khoai lang vàng xứ Nghệ
Càng nhai kĩ càng bùi
Cam xã đoài xứ Nghệ
Càng chín lại càng tươi...
Ông đồ xưa xứ Nghệ
Càng dạy chữ càng nhiều
Tính tình người xứ Nghệ
Càng biết lại càng yêu ...


Ai ơi vô nơi đây
Xin dừng chân xứ Nghệ
Ai ơi qua nơi này
Xin dừng chân xứ Nghệ...
Ăn xứ Nghệ ăn đậm
Đã nói , nói hết lòng
Đất này bền nghĩa bạn
Đất này tình thủy chung...
Tình xứ Nghệ ko mau
Nhưng bén rồi sâu lắng
Quen xứ Nghệ quen lâu
Càng tình sâu nghĩa nặng
avatar
canhhv

Tổng điểm : 392
Tổng điểm : 3

Re: Nhớ Quê

Bài gửi by canhhv on 13/4/2010, 15:34

Mình cũng rất thích nghe bài Khúc Hát Sông Quê. Nhưng mà bây giờ mới biết bài thơ gốc của nó. Cám ơn Hòa đã gửi cho anh em bài thơ gốc. Nếu 1 lần các bạn đi Miền Tây Nam Bộ (để có đc cảm giác xa Quê) và gặp đc 1người bạn đồng hương xứ Nghệ, hát chay (không nhạc) cho nghe bài này thì cảm giác thật tuyệt vời.



Giơ tay với thử trời cao thấp
Xoạc cẳng đo xem đất vắn dài
avatar
NIEN CS

Tổng điểm : 207
Tổng điểm : 0

Re: Nhớ Quê

Bài gửi by NIEN CS on 13/4/2010, 16:31

Bài này mình nghe lần đàu tieê ở Hà Nội cũng hát bo. Nghe cái chưa biết của ai sáng tác, phổ thơ ai, nhưng biết quê minh lìn! nghe từng câu đều thấy tuổi thơ mình ở đó. Mấy ông này tài thật!



Một người có thể rời quê hương nhưng quê hương không thể rời khỏi một con người!
avatar
Gió Lào

Tổng điểm : 986
Tổng điểm : 0

Nhớ về một thời hoa lửa...

Bài gửi by Gió Lào on 27/7/2010, 13:11

Gió Lào đã viết:
Một ngày tôi vào thăm Ngã ba Đồng Lộc, được nghe lại bài thơ "Cúc ơi" mà thấy lòng mình đau thắt lại. Bài thơ xúc động đến nỗi mỗi khi đọc nó thấy có gì đó gai gai khắp người, cay cay nơi khóe mắt. Tuổi trẻ chúng ta đã làm gì khi bằng tuổi của các cô gái ngày ấy...
Bài thơ này nhà thơ Yến Thanh viết khi mọi người tìm thấy xác 9 cô còn lại một mình cô Hồ Thị Cúc vẫn chưa tìm thấy thi thể. Cũng đúng thôi, bom nó cày xới như thế tìm một xác người đâu phải là chuyện đơn giản. Thế nhưng có một điều kì lạ là khi bài thơ này được đọc lên để khấn cho Cúc, thì sau đó mọi người đã tìm được xác cô... Có lẽ trời cũng thấu hiểu được lòng người và ông trời đã xúc động với nhân tình...
Ngày 30/4 sắp đến, tôi muốn được chia sẻ với các bạn bài thơ này:


CÚC ƠI

Tiểu đội đã xếp một hàng ngang
Cúc ơi em ở đâu không về tập hợp?
Chín bạn đã quây quần đủ hết
Nhỏ-Xuân-Hà-Hường-Hợi-Rạng-Xuân- Xanh
A trưởng Võ Thị Tần điểm danh
Chỉ thiếu mình em
(Chín bỏ làm mười răng được!)

Bọn anh đã bới tìm vết cuốc
Ðất sâu bao nhiêu bọn anh không cần
Chỉ sợ em đau nên nhát cuốc chùng
Cúc ơi! Em ở đâu?
Ðất nâu lạnh lắm
Da em xanh
Áo em thì mỏng!
Cúc ơi! Em ở đâu?
Về với bọn anh tắm nước sông Ngàn Phố
Ăn quýt đỏ Sơn Bằng
Chăn trâu cắt cỏ
Bài toán lớp Năm em còn chưa nhớ
Gối còn thêu dở
Cơm chiều chưa ăn

Ở đâu hỡi Cúc
Đồng đội tìm em
Đũa găm, cơm úp
Gọi em
Gào em
Khan cổ cả rồi
Cúc ơi!
Cuối tuần vừa rồi đi thăm Ngã Ba Đồng Lộc, Nghĩa trang liệt sĩ Trường Sơn, Thành cổ Quảng Trị và Truông Bồn. Thắp nén nhang cho các anh hùng liệt sĩ lại được đọc lại một bài thơ Lời thỉnh cầu ở Nghĩa trang Đồng Lộc của Vương Trọng. Thật là xúc động biết bao! Post lên đây để anh em đọc và nhớ về ngày thương binh liệt sĩ 27/7.


LỜI THỈNH CẦU Ở NGHĨA TRANG ĐỒNG LỘC


- Mười bát nhang hương cắm thế đủ rồi
Còn hương nữa hãy dành phần cho đất
Ngã xuống nơi này đâu chỉ có chúng tôi
Bao xương máu mới làm nên Đồng Lộc
Lòng tưởng nhớ xin chia đều khắp
Như cỏ trong thung, như nắng trên đồi.

- Hoa cỏ may khâu nặng ống quần, kìa!
Ơi các em tuổi quàng khăn đỏ
Bên bia mộ xếp hàng nghiêm trang quá
Thương các chị lắm phải không, thì hãy quay về
Tìm cây non trồng lên đồi Trọ Voi cùng bao vùng đất trống
Các chị nằm còn khát bóng cây che.

- Hai mươi bảy năm qua chúng tôi không thêm một tuổi nào
Ba lần chuyển chỗ nằm lại trở về Đồng Lộc
Thương chúng tôi, các bạn ơi, đừng khóc
Về bón chăm cho lúa được mùa hơn
Bữa ăn cuối cùng mười chị em không có gạo
Nắm mì luộc chia nhau rồi vác cuốc ra đường.

- Cần gì ư, lời ai hỏi trong chiều
Tất cả chưa có chồng và chưa ngỏ lời yêu
Ngày bom vùi tóc tai bết đất
Nằm xuống mộ rồi mái đầu chưa gội được
Thỉnh cầu đất cằn cỗi nghĩa trang
Cho mọc dậy vài cây bồ kết
Hương chia đều trong hư ảo khói nhang.

Đồng Lộc, 05-7-1995

_________

Bài thơ này được khắc vào bia đá ở nghĩa trang Đồng Lộc. Và cũng từ ý tưởng của bài thơ , người ta đã trồng hai cây bồ kết ở nghĩa trang này, đến nay hai cây bồ kết đã được 10 tuổi, tán toả mát một vùng rộng trong nghĩa trang.



"Bao nhiêu năm rồi còn mãi ra đi, đi đâu loanh quanh cho đời mỏi mệt..."
avatar
canhhv

Tổng điểm : 392
Tổng điểm : 3

Re: Nhớ Quê

Bài gửi by canhhv on 2/8/2011, 13:44

LỜI CHA DẶN DÒ

Rời tổ ấm chim tung bay xứ lạ
Gói hành trang chỉ vỏn vẹn “nhớ nguồn”
Dậy dỗ con cha gói cả tình thương
Đời vô thưởng nhưng rất nhiều cạm bẫy

Chim đủ cánh…. con xa cha từ đấy
Vừa lạc bầy ngơ ngác nhớ quê hương
Màu phượng thắm gợi nhớ cả mái trường
Con dốc nhỏ cha cõng con đi học

Bạn bè nhìn con thẹn thùng giấu mặt
Rồi tự mình đeo chiếc cặp lên vai
Cha mỉm cười nhẹ thoáng tiếng thở dài ….
Thương con nhỏ phải học bài vất vả

Ngày qua ngày thương Cha bao tất tả
Ngược xuôi dòng đời dưỡng dục hy sinh
Bữa đói no quên cả chính thân mình
Vầng trán nhăn , đuôi mắt hằn , tóc bạc

Công ơn cha thật cao đầy như thác
Ấm mái nhà mát mẻ tuổi thơ ngây
Sức khoẻ cha mỗi ngày một hao gầy
Con hứa hẹn sẽ về thăm…..rồi lỗi hẹn

Con nắng hong ….từng giọt mồ hôi mặn
Chiếc áo sờn lưng mỏi chẳng than van
Bao xa hoa vật chất cha chẳng màng …..
Giòng sông nhỏ vẫn về nguồn con nhé .



Giơ tay với thử trời cao thấp
Xoạc cẳng đo xem đất vắn dài

Sponsored content

Re: Nhớ Quê

Bài gửi by Sponsored content


    Hôm nay: 26/9/2018, 22:16