12B1 CHUYÊN TOÁN 1989-1992

Chào mừng bạn đến thăm ngôi nhà của chúng tôi - Lớp 12B1 Chuyên Toán (1989-1992) - Đại học Vinh.

Nếu bạn là thành viên thì tại sao bạn không đăng nhập đi nhỉ? Chúng tôi luôn vui mừng khi đón bạn trở về ngôi nhà này. Đừng nên ẩn dật hoặc bỏ đi bạn nhé.

Nếu bạn là khách xin bạn cứ tự nhiên như ở nhà. Tuy nhiên, đây là diễn đàn của lớp nên bạn không thể đăng ký thành viên được. Chúc bạn có những giây phút thư giãn tuyệt vời với chúng tôi Smile
12B1 CHUYÊN TOÁN 1989-1992

KẾT NỐI BẠN BÈ - HƯỚNG VỀ QUÊ HƯƠNG

chao mung ban den dien dan chuyen toan vinh

Công Cha, Nghĩa Mẹ, Ơn Thầy

Share
avatar
canhhv

Tổng điểm : 392
Tổng điểm : 3

Công Cha, Nghĩa Mẹ, Ơn Thầy

Bài gửi by canhhv on 6/3/2010, 18:22

Sắp đến ngày 08/3, ở nơi phương xa con luôn nhớ về Mẹ. Bao năm vất vả nhọc nhằn Mẹ nuôi con khôn lớn và đến khi con đã lớn khôn rồi Mẹ lại vất vả vì cháu nội của Mẹ. Cũng đã nhiều lúc con đã làm Mẹ buồn, Mẹ hãy tha lỗi cho con nhé. Con vẫn mãi mãi là người con ngoan của Mẹ.

Nhân dịp này xin gửi đến tất cả các bạn 12B1 lời nhắn:
...
" Ai còn Mẹ, xin đừng làm Mẹ khóc
Đừng để buồn lên mắt Mẹ nghe không
..."

Dù con đếm được cát sông
Nhưng không đếm được tấm lòng mẹ yêu
Dù con đo được sớm chiều
Nhưng không đo được tình yêu mẹ hiền

Dù con đi hết trăm miền
Nhưng tình của mẹ vẫn liền núi non
Dù con cản được sóng cồn
Nhưng không ngăn được tình thương mẹ dành

Dù con đến được trời xanh
Nhưng không đến được tâm hành mẹ đi
Dù con bất hiếu một khi
Tình thương mẹ vẫn thầm thì bên con

Dù cho con đã lớn khôn
Nhưng tình mẹ vẫn vuông tròn trước sau.
Ôi tình mẹ tợ trăng sao
Như hoa hồng thắm một mầu thủy chung

Tình của mẹ lớn khôn cùng
Bao dung vạn loại dung thông đất trời.
Ôi tình mẹ đẹp tuyệt vời
Làm con hiếu thảo trọn đời khắc ghi!



SG, 06/3/10.



Giơ tay với thử trời cao thấp
Xoạc cẳng đo xem đất vắn dài
avatar
Quy

Tổng điểm : 386
Tổng điểm : 3

Re: Công Cha, Nghĩa Mẹ, Ơn Thầy

Bài gửi by Quy on 8/3/2010, 21:36

Trong bản nhỏ miền núi có ông già sống với một đứa cháu trai. Một buổi tối có người gõ cửa.
– Ai đấy?, – đứa cháu hỏi.
– Tôi là giàu có – người gõ cửa trả lời.
– Ông ơi, cháu mở cửa cho giàu có vào nhà ông nhé, – đứa cháu hỏi ông.
– Không – ông già trả lời – ông có cháu ở đây thì đã giàu có rồi, còn cháu cũng đã giàu có vì có ông đây.
Một lúc sau lại có tiếng gõ cửa.
– Tôi là hạnh phúc, – làm ơn cho tôi vào nhà.
Ông già bảo đứa cháu:
– Ta cần hạnh phúc mà làm gì nữa. Hai ông cháu mình sống với nhau thì đã là hạnh phúc rồi.
Một lúc sau nữa lại có tiếng gõ cửa.
– Ai đấy?, – đứa cháu hỏi.
– Tôi là phụ nữ.
Đứa cháu nói với ông:
– Ông ơi, có người phụ nữ gõ cửa nhưng mà ta sẽ không mở cửa ông nhỉ, ta không cần phụ nữ đúng không ông.
Ông già bảo đứa cháu:
– Không phải thế đâu con ạ. Ta nên mở cửa cho phụ nữ vào vì
ở đâu có phụ nữ, ở đó có hạnh phúc, tình yêu và giàu có.
avatar
canhhv

Tổng điểm : 392
Tổng điểm : 3

Re: Công Cha, Nghĩa Mẹ, Ơn Thầy

Bài gửi by canhhv on 9/3/2010, 13:39

Bài thơ tặng cha mẹ
(Thơ Trần Giang)


Con trở về với vòng tay của mẹ
Mái tóc cha đã phủ kín chiều tàn
Con sông đầu làng không còn sức thở than
Chỉ có mẹ vẫn phù sa tuổi tác


Con nhìn vào thẳm sâu đôi mắt
Bỗng thấy ngậm ngùi hình dáng của cha
Hoa núc nác vẫn nở trước hiên nhà
Nhưng lưng mẹ ngày dần vin vào lũy tre trước ngõ


Con thả lòng mình vào cánh gió
Không dám nài mẹ ôm vì sợ mẹ nhọc lòng
Cha thở dài sợi tóc thinh không
Vẫn đau đáu với cánh đồng chỉ còn trơ cuống rạ


Con trâu, cái cày… với con, giờ trở thành xa lạ
Thành phố con đi không có đất để cày
Con giật mình nắm chặt bàn tay
Bàng hoàng nhận ra những luống cày trên đôi bàn tay cha mẹ


Con lại ra đi, như trở về, lặng lẽ
Không giấu nổi nỗi buồn đã hóa nửa cơn mưa…



Giơ tay với thử trời cao thấp
Xoạc cẳng đo xem đất vắn dài
avatar
hoang hung

Tổng điểm : 688
Tổng điểm : 4

Re: Công Cha, Nghĩa Mẹ, Ơn Thầy

Bài gửi by hoang hung on 16/10/2010, 09:11

Mồ côi Mẹ biết không...

Người ta bảo... rằng Mẹ... sinh Con khó

Mẹ và Con chỉ chọn một mà thôi
Mẹ mỉm cười nhường cho Con sự sống
Oe, oe chào đời Con có tội gì đâu

Ngày đầu tiên... đi học... Mẹ biết không

Bạn bè Con đứa nào cũng có Mẹ
Chỉ mình Con cô đơn buồn lặng lẽ
Như chim non xa tổ lạc mất đàn

Giờ tan trường... bước vội... chỉ mình Con

Bạn bè Con cùng nhau đòi quà Mẹ
Rồi chúng nó ngồi chung cùng chia sẻ
Thọc tay vào... túi trống... nhịn đi thôi

Ba thì cứ... một đời... đi xuôi ngược

Con một mình chờ đợi nghĩa gì đâu
Bạn bè nói... Con là... ngôi sao xấu
Chẳng đứa nào... chịu đến... rủ chơi chung

Tuổi thơ Con... Mẹ biết có gì không ?

Những buổi chiều thả diều trên đồng vắng
Bỗng cơn gió chợt về sao lành lạnh
Nước mắt vỡ òa... nhớ Mẹ quá đi thôi

Có những điều không biết Mẹ biết không

Những buổi sáng... nhịn quà... để tiền mua bong bóng
Rồi nắn nót viết rằng
Con nhớ Mẹ
Cột chặt thư... thả bong bóng lên trời

Trời bỗng mưa... bong bóng vỡ... ướt nhoè...
Bong bóng ngày mưa ơi...

Bài học đầu đời... Con học... là
mồ côi
Dù Con ghét ..đắng cay... bài học đó
Mồ côi Mẹ là mồ côi tất cả
Chẳng còn gì khi vắng bóng Mẹ yêu

Chữ của Con... không nhiều... như hạt nắng hạt mưa

Lời thơ vụng.. không viết hết... những nỗi niềm nhớ Mẹ
Nhưng nguyện cầu.. từng đêm... Mẹ hãy về khẽ khẽ
Trong giấc mơ Con được thấy Mẹ cười

Và Mẹ ơi, Mẹ có biết không

Mỗi câu thơ... là một lần... Con khóc vì nhớ Mẹ
Ước mơ Mẹ về cho Con thôi buồn tẻ
Nghe thì thầm khúc hát Mẹ ru Con...

(Phạm Trung Du)



Thật dễ nuối tiếc về 1 điều gì đó đã mất...nhưng thật khó nhận ra và trân trọng những gì ta đang có...
avatar
hoang hung

Tổng điểm : 688
Tổng điểm : 4

Re: Công Cha, Nghĩa Mẹ, Ơn Thầy

Bài gửi by hoang hung on 16/10/2010, 09:23

Đi khắp thế gian không ai tốt bằng Mẹ
Gánh nặng cuộc đời không ai khổ bằng Cha
Nước biển mênh mông không đong đầy tình Mẹ
Mây trời lồng lộng không phủ kín công Cha


Sắp đến 20/10, ngày PNVN, đề nghị 4R sôi nổi hơn để chào mừng. Trước tiên mời các bạn đọc lại bài thơ mình đã chép ở trên, thật là xúc động phải không?



Thật dễ nuối tiếc về 1 điều gì đó đã mất...nhưng thật khó nhận ra và trân trọng những gì ta đang có...

Sponsored content

Re: Công Cha, Nghĩa Mẹ, Ơn Thầy

Bài gửi by Sponsored content


    Hôm nay: 26/9/2018, 21:27